CON CHÓ HUYỀN ĐỀ

CON CHÓ HUYỀN ĐỀ

Phạm Hùng Mộc Châu 2017-03-31 15:08:10 100 1 0 0

12 năm trôi qua, anh không còn là đứa trẻ hồn nhiên ngây thơ nữa, dòng xoáy cuộc đời cuốn anh đi, lời hứa ngày nào với nó anh cũng đã quên! Nhưng con chó thì không…


Kỉ niệm bên xóm nghèo

- Gâu! Gâu! Gâu…

Dưới ánh đèn điện neon sáng leo lắt trong con ngõ nhỏ, một hình bóng gầy gò in dài trên nền ximăng chậm rãi từng bước, hướng ngược lại, một bóng đen trùi trũi đang chờ, ngoe nguẩy cái đuôi, không ngừng sủa văng vẳng từ xa, xóa tan không gian tĩnh lặng của màn đêm. Cho tới khi còn cách độ 30 mét, con chó phi tới, mừng quýnh quáng, đầu lắc lắc, rối rít, hai mắt đen láy, hai chân chồm lên bấu vào người Thanh, miệng kêu ư ứ giận hờn như trách.

Quên hết cả mệt nhọc, anh đặt chiếc ba lô nặng trịch xuống rồi nhoẻn miệng cười tươi như gặp người bạn thân thiết, vuốt nhẹ trên lớp lông xám từ đầu đến sống lưng của nó:

- Mic ngoan ngoan, lần này anh về ở hẳn rồi nhé.

Kể từ khi học đại học rồi làm ở thành phố, lần nào anh đi xa về, dù mưa hay nắng cũng thấy con chó đứng ngoài cổng chờ từ lúc nào và đón anh như thế…

-----

Cách đây 12 năm, khi anh vẫn là một đứa trẻ, mẹ anh đã xin nó về nuôi trong một lần lên thăm người quen ở huyện bên, bà bảo chó huyền đề khôn lắm. Anh bế cục bông bé xíu từ cái làn mây ra, con chó con màu xám đen ngơ ngác, đuôi cụp lại, đôi mắt trong veo, ánh mắt sợ sệt xa lạ, nằm bẹp xuống. Đôi bàn tay nhỏ của Thanh lướt nhè nhẹ lên lớp bông vẫn còn mùi hôi sữa nựng nó, cả người con chó con co rúm lại, run lên từng hồi. Như bản năng nó tìm ngay một chỗ để trốn, rúc vào khe giữa căn nhà cũ và gian bếp mới xây lại, cái khe hẹp chỉ vừa bằng một gang tay, chạy tít ra sau nhà. Anh không tài nào với tay tới được, đầu này gọi “cun cun”, Thanh lại chạy sang đầu kia lấy gậy “xùy xùy” chọc vào người nó, con chó kêu ăng ẳng, cách nào cũng không chịu ra.

10h đêm, anh đi ra thấy con chó con vẫn nằm đấy, rầu rĩ.

“Chắc nó cũng đói rồi, suốt từ chiều tới giờ chưa ăn gì” – nghĩ thầm, Thanh bật điện bếp, lục mấy miếng thịt gà rang còn lại trong nồi, thò tay vào trong khe dư dứ “cun cun cun, ăn thịt gà này”. Con chó con dường như đói lắm, ngửi thấy mùi thịt thơm phức thì không chịu nổi, lết ra, cái đuôi nhỏ xíu bắt đầu ngoe nguẩy, anh xé từng miếng nhỏ, đưa nó. Con chó lấm lét ăn, xong rồi lại lủi vào chỗ cũ, nằm co ro, nhớ mẹ.

Rồi Mic cũng quen dần với ngôi nhà mới, nghịch ngợm, suốt ngày quấn lấy anh. Mới về thấy cái gì lạ nó cũng dí cái mũi vào hít, gặm, mấy lần bị mẹ Thanh quật vào mông cái tội tha dép đi khắp nơi, con chó kêu ăng ẳng, chạy một mạch vào khe bếp, cái đầu đặt lên hai chân trước nằm rên rỉ, hờn dỗi. Mỗi lần như thế Thanh lại phải nịnh nọt mãi nó mới chịu ra.

Không biết có phải do huyền đề hay khéo chăm mà con chó khôn lắm, chỉ sủa và “gầm gừ” dọa chứ chưa cắn ai bao giờ. Có một đợt Thanh bị ngộ độc thức ăn phải nằm trạm xá mất mấy hôm, mẹ anh đạp xe từ nhà ra đưa cơm mà con chó đi theo, vào hẳn phòng anh mà ngoe nguẩy cái đuôi, đu lên thành giường, sủa ầm ĩ rồi thè cái lưỡi, liếm lấy liếm để lên tay anh, mọi người đuổi mãi mà con chó không chịu về, cứ quanh quẩn ngoài sân.

Hồi đó Thanh thường đi bộ tới trường học, sáng nào con Mic cũng theo anh xuống đến tận đường cái. Hôm đó, mới tới cổng nhà bà Bé cùng xóm, bỗng dưng một con chó Becgie to tướng, hung hãn từ trong xồ ra, trên cổ vẫn còn đeo sợi xích bị tuột, nhe 4 cái nanh sắc nhọn, gầm lên, chạy xồng sộc tới, anh giật thót mình, lạnh hết cả gáy, mặt tái mét, luống cuống chỉ kịp giơ cái cặp sách lên đỡ, con chó chồm lên ngoạm lấy cái cặp, giằng ra, Thanh loạng choạng, buông tay trực chạy, con Becgie lấy đà chuẩn bị chồm lên tấn công lần nữa. Bỗng đâu con Mic từ sau phóng lên trước,  nhằm đúng cái cổ con Becgie cắn tới, hàm răng cắm chặt vào cổ họng đối thủ, bốn chân vừa lùi vừa giật ra sau, mắt long lên hung dữ, cổ họng không ngừng phát ra tiếng gầm gừ, con Becgie bị tấn công bất ngờ thì đau quá, kêu “ẳng” một tiếng rồi quay lại tấn công con Mic, hai con quấn vào nhau, lăn lộn, con Mic nhỏ, yếu thế, bị cắn liên tục vào vai, lưng và chân nhưng nhất quyết không chịu buông cổ con kia. Bà Bé cầm cái chổi xể hớt hải chạy ra, nhắm con Becgie đập túi bụi  “Về! Về mau!”. Con Becgie đau quá, buông con Mic, bốn vết răng hằn trên cổ, cong đuôi chạy thẳng vào nhà. Con Mic bị thương, đi tập tễnh, cái chân trước nó co co lên thấy tội, thế mà vẫn bướng, mỗi sáng, cái dáng cà nhắc cứ lùi lũi bám theo anh tới đường cái mới chịu quay về. Anh vừa xót vừa thương, dành tiền mua sữa cho nó uống, được dăm tuần con chó mới lành lặn hẳn.

Nửa năm sau, Mic bỗng dưng ốm nặng, mẹ Thanh sợ nó không qua khỏi nên gọi thợ thịt chó đến bắt. Anh biết tin, nặng nề ôm nó lên tít trên nương ở ngọn đồi sau nhà trốn, con chó mệt rên ư ử, mắt đầy ghèn, ngước nhìn anh ra chiều không hiểu, bàn tay anh vỗ vỗ vào người nó trấn an “yên tâm nhé, tao hứa không cho ai bắt mày đâu”, ông thợ đứng ở nhà Thanh đợi mãi, một tay nắm cái gậy gắn thòng lọng, tay kia cầm cái bao tải tiu ngỉu bỏ về, cuối cùng con Mic thoát nạn nhưng Thanh thì bị mẹ mắng một trận ra trò.

Cứ thế, anh và con chó lớn lên từng ngày với bao kỉ niệm vui buồn trong căn nhà cấp bốn ở xóm nghèo ấy.

Đọc tiếp: Dang dở một lời hứa


Con gái à ... Ba yêu con!

Con gái à ... Ba yêu con!

Đinh Minh Huệ 13-03-2017 1 64 1 0 [Thơ]
Mẹ yêu con

Mẹ yêu con

LiLy Nguyễn 06-08-2017 7 2474 2 19 [Thơ]
Phía cuối con đường

Phía cuối con đường

Lục Diệp 10-04-2017 2 638 0 2 [Truyện dài]
Chờ

Chờ

Trịnh Ngọc Lâm 17-09-2018 1 37 0 2 [Thơ]
Chúng ta

Chúng ta

Trân Châu 14-09-2018 1 9 0 0 [Truyện ngắn]
Đánh thức lời ru

Đánh thức lời ru

Lan Huong Nguyen 14-09-2018 1 5 0 0 [Thơ]
Đông đã sang

Đông đã sang

Chu Long 14-09-2018 1 12 0 0 [Thơ]
Đông mùa đôi lứa

Đông mùa đôi lứa

Chu Long 14-09-2018 1 4 0 0 [Thơ]
Mùa đông

Mùa đông

Chu Long 14-09-2018 1 10 1 0 [Thơ]