Đao Trung Chi Vương

Đao Trung Chi Vương

Phạm Văn Trường 2018-03-17 21:58:42 1070 2 8 255

Võ hiệp anh hùng truyện là nơi cho trí tưởng tượng thăng hoa, phô diễn bút pháp khoái tuyệt. Nơi các tuyệt kỹ võ công được tự do phóng tác cùng triết lý võ học độc đáo.


Chương 1: Đao Kiếm Tranh Phong

Nhất Niệm Thành Phật

Nhất Niệm Thành Ma

Kiếm Trung Vương Giả

Đao Trung Bá Giả

…Trên đỉnh Ngạo Thiên Sơn hùng vĩ có hai bóng người đang ngồi xếp bằng tiềm tu tịnh khí, bên cạnh là một thác nước nhỏ phát ra âm thanh róc rách len lỏi qua từng kẽ đá.

Hai thân hình như hòa vào cảnh sắc nơi đây, người cùng với thiên nhiên như hợp cùng một thể. Sự chan hòa ấm áp của cảnh sắc núi non, làm tâm trạng con người cũng trở nên thư thái lạ thường.

– Phụ thân! Người có thể nói cho con biết ý nghĩa của đao kiếm trong thiên hạ là gì không ạ?

Tiếng nói ngây thơ thanh âm trong trẻo cất ra từ miệng của một thiếu niên trạc mười tuổi, làm không khí yên bình như có chút xáo động. Tiếng nói ấy như âm thanh chiếc lá vàng cuối thu rớt xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên sự phá cách không gian trầm mặc nơi đây.

Thần thái cậu thiếu niên tỏa ra nét anh khí hiếm có, mày đậm và sắc bén, ánh mắt toát lên ngạo khí quật cường đặc biệt khác người, khoác trên mình một bộ trường sam mềm mại.

– Từ ngàn xưa kiếm là tượng trưng cho người quân tử hiên ngang không cúi đầu. Quan đại phu đeo kiếm bên người cho thêm phần nghi vệ. Dũng tướng sa trường mang kiếm để có thêm uy phong. Kiếm như hào khí vạn trượng khắp trời đất đều tôn xưng kính phục rằng Kiếm đạo độc tôn.

Ngồi đối điện với thiếu niên anh tuấn là một lão nhân tuổi cũng ngoài lục tuần, thân mặc bộ y phục màu xám thanh nhã. Chân mày lão nhân bạc trắng, râu dài chớm ngực toát lên sự đạo mạo uy nghi của một bậc thánh nhân.

Trông hai người thật khó có thể giống cha con vì chênh lệch tuổi tác khá lớn, nhưng ở đời thiếu gì những chuyện kỳ lạ xảy ra hai cha con họ cũng có thể nằm trong số đó.

Tuy tuổi tác đã cao nhưng sắc mặt của lão nhân vẫn hồng hào, toát lên thần thái tiên phong đạo cốt. Khí độ như một vị tiên nhân thoát tục khiến người ngồi kế bên cũng cảm thấy tâm trạng dịu êm ấm áp. Cảm giác từ lão nhân phát ra những tia nắng nhẹ nhàng, góp phần làm cho cảnh vật đẹp như tranh ở đây có hồn.

– Vậy thì đao mang sức mạnh gì ạ?

Thiếu niên tên gọi Huyền Võ Quân là con của lão nhân đang ngồi xếp bằng kia tuổi còn nhỏ nhưng khí thế quật cường hung tướng hiển lộ.

– Đao tượng trưng cho ý niệm cuồng bạo và sức mạnh dời non lấp biển, uy lực cực lớn khai sơn phá thạch không thành vấn đề. Đao là lý tưởng của kẻ tranh bá muốn dương đao lập uy, ngạo khí ngất trời. Đao đại diện cho mãnh lực phân chia thiên hạ định anh hùng.

Võ Quân sau khi nghe cha giảng giải ý nghĩa và sức mạnh của đao cũng lộ vẻ trầm ngâm. Cậu đưa tay lên cằm ra vẻ như suy nghĩ những gì mà cậu vừa được nghe. Một lát sau cậu giương đôi mắt sáng như đại nhật chính ngọ, song cũng ẩn chứa nét huyền bí của lãnh nguyệt ẩn tàng bên trong. Cậu nhìn thẳng vào người cha đáng kính của mình mà hỏi một câu đầy quyết đoán.

– Thưa phụ thân! Vậy rốt cuộc giữa đao và kiếm đâu mới là thứ mạnh nhất?

Một luồng quyết ý từ nhãn quan của cậu thiếu niên tên gọi Võ Quân kia áp tới, ánh mắt đầy hùng tâm khiến cho nét tĩnh lạc của bồn nước kế bên cũng có chút dậy sóng, điều đó khiến lão nhân đang tịnh tâm cũng thấy dậy lên một cảm giác kỳ lạ. Ông ta chợt mở tuệ nhãnnhìn sâu vào mắt con mình, ông biết con trai từ nhỏ tính cách quật cường hiên ngang khác người.

Huyền Võ Quân từ bé đã không thích học chữ, tính cách ngang ngạnh khó thuần. Tuổi nhỏ đã ưa phá phách, dùng cách dạy bảo hà khắc với nó tuyệt không có tác dụng.

Mới mười tuổi mà thể cách đã cao lớn hơn các bạn bè cùng trang lứa. Võ Quân rất hào sảng thích gần gũi những người xung quanh. Nhưng nghịch lý lại xảy ra với cậu bé tính cách ưa thân thiện này.

Vì bản thân Võ Quân có thể tự nhiên phát ra một luồng lực phong, khiến người khác có cảm giác bị áp bức khi ở gần. Điều đó khiến cậu không thể đến trường học, vì lực khí phát ra từ cậu làm các đồng môn khác cảm thấy áp lực không thể tập trung học bài được.

Cha cậu là Huyền Vũ Hải vốn là thầy dạy chữ nên không cần Võ Quân phải đến trường học. Cha cậu tự truyền thụ kiến thức cho con tại gia.

Nhưng Võ Quân sở hữu luồng lực khí dồi dào trong thể nội. Luồng khí này cứ thế tăng lên và cần phát tiết ra ngoài.

Mỗi lần lực khí trong người quá thịnh Võ Quân thường có những hành động bất thường như nổi nóng và hung dữ hơn. Mới mười tuổi mà lực cánh tay rất mạnh. Có thể nâng tảng đá lớn như một người trưởng thành.

Một lần lực khí bạo phát Võ Quân đã đại nộ thần lực quật đổ con sư tử đá trước cửa Huyền Võ Trang.

Chính vì những thay đổi kỳ lạ của hài nhi khiến cho trên dưới Huyền Võ Trang đều lo lắng. Lực khí làm ảnh hưởng đến thần chí của Võ Quân, sợ rằng với tính cách hào sảng thích gần gũi với người khác của cậu sẽ vô tình làm hại tới họ. Nên cha cậu mới quyết định đưa cậu lên Tịnh Khí Nhai trên Ngạo Thiên Sơn để cân bằng tâm khí.

Tịnh Khí Nhai là nơi thanh tịnh khí hậu trong lành, thiên nhiên non nước giao hòa làm cho tâm tư con người trở nên thư thái ổn định hơn.

Huyền Vũ Hải là trang chủ Huyền Võ Trang ông theo học một môn tâm pháp tên gọi Tịnh Khí Tâm Kinh. Đặc biệt môn tâm kinh này có thể điều hòa các luồng chân khí âm dương trong cơ thể con người. Làm cho khí Huyết tâm mạch ở trạng thái cân bằng.

Tâm tịnh thì mới bình được ý, khi tâm ý cân bằng thì đầu óc trở nên sáng suốt. Làm việc gì cũng tính toán chu đáo vẹn toàn.

Mặc vô tạp niệm

Tâm ý quy nhất

Đấy là hai câu khẩu quyết quan trọng nhất trong Tịnh Khí Tâm Kinh. Ý nói vứt bỏ những suy nghĩ hỗn tạp trong đầu, để ý chí và suy nghĩ cùng hợp lại với nhau.

Sau một thời gian chuyên tâm luyện khí với thiên phú và ngộ tính hơn người,Võ Quân đã lĩnh ngộ được phần nào của Tịnh Khí Tâm Kinh. Lực khí trong thể nội cũng được cân bằng, tâm lặng như kính ý hòa vạn vật.

– Huyết đao cuồng lệ, kiếm phá khung thương. Đao kiếm tương tranh sức mạnh cuối cùng nằm ở ý chí của kẻ nắm giữ vận mệnh của chúng.

Huyền Vũ Hải là một lão nhân cả đời chuyên nghiên cứu các bí tịch bảo điển do tiền nhân để lại. Qua thời gian chuyên tâm tìm hiểu ông nhận thấy, người xưa đã sớm rút ra những triết lý độc đáo về các binh khí tồn tại trên thế gian.

– Như vậy binh khí là vật chết con người là vật sống. Mạnh yếu của đao kiếm phụ thuộc vào năng lực trí tuệ của con người.

Nghe cha giảng giải về ý nghĩa của đao kiếm trong Thiên hạ, bằng trí thông minh thiên phú Võ Quân đã có sự giác ngộ. Điều cậu vừa nói hoàn toàn vượt qua sự hiểu biết của một đứa trẻ mười tuổi.

– Đúng thế Võ Quân, trên đời này không có binh khí nào là mạnh nhất. Mà sức mạnh thật sự là ở người này có mạnh hơn người kia hay không thôi.

Huyền Vũ Hải có được trí tuệ bất phàm, ông am hiểu thiên văn địa lý, kỳ môn thuật số, ngũ hành trận pháp. Nhưng lại cam chịu ẩn thân nơi thôn dã làm một lão sư bình phàm, sống một cuộc đời nhàn nhã tự do tự tại, đằng sau con người đạo mạo này có tồn tại bí mật gì hay không.

– Thưa cha! Nếu nói binh khí không cái nào mạnh hơn, vậy tại sao thiên hạ lại thi nhau luyện kiếm mà không mấy ai luyện đao. Võ lâm có kiếm vương, kiếm hoàng hay Long Kiếm trong Tứ Đại Thiên Vương. Tại sao lại không có đao đế, đao thần là cớ làm sao. Mong cha chỉ giáo.

Câu hỏi mà Võ Quân vừa đưa ra thực là một câu hỏi không dễ trả lời. Lão nhân cũng phải trầm tư giây lát.

– Từ xưa đến nay kiếm luôn đại diện cho khí khái của người quân tử. Con người ta ai cũng trọng cái đẹp mãn nhãn. Kiếm chiêu xuất ra vừa uyển chuyển, hoa mĩ linh xảo trông đẹp mắt và cuốn hút hấp dẫn hơn đao. Chưa kể người luyện đao phải có sức khỏe hơn người, thể cách phi phàm, dân tộc chúng ta lại không vượt trội về điều đó. Khi hành tẩu giang hồ Đao sẽ cồng kềnh, khiến việc di chuyển khó khăn. Nếu là thích khách sát thủ thì cần phải tốc độ nhanh nhẹn, nên hiệp khách giang hồ chọn kiếm làm binh khí chủ đạo.

Võ Quân nghe xong hào khí dâng cao, trong mắt hiện lên một sự cuồng nhiệt hiếm có. Hai mắt cậu rực sáng phát ra một luồng bạo quang quyết tuyệt. Nắm tay cậu nắm chặt nhưng quyết ý tỏa ra mãnh liệt, khiến nước trong hồ cũng nổi sóng lăn tăn.

– Con tin rằng Đao tuyệt đối là một binh khí thích hợp với mình. Xin cha hãy truyền cho con bộ đao pháp gia truyền của Huyền Võ gia chúng ta là Huyền Võ Đao Pháp.

Lão nhân mở to mắt nhìn con trai, trên khuôn mặt xuất hiện những vết hằn của thời gian, mỗi nếp nhăn chính là dấu vết của một sự trải đời. Quyết ý cương nghị tỏa ra trong mắt Võ Quân đã khiến ông ta rung động.

Cả đời ông ta đã trải qua vô vàn sóng gió, ông cũng từng biết đến những đao khách một thời bá đạo lừng lẫy. Nhưng kết cục của các đao khách trong thiên hạ đều rất bi thảm. Ông không muốn con trai mình Võ Quân cũng đi vào con đường chết, không có lối về vạn kiếp bất siêu sinh đó.

Số phận của những kẻ luyện đao đều đi vào vực thẳm, những cái chết đến với họ rất thảm liệt.

Tại sao đao khách luyện đao lại đi tới diệt vong. Phải chăng trong thời đại này kiếm thịnh đao suy.

Huyền Vũ Hải còn kinh hoàng khi nghĩ tới những cao thủ dùng đao đã chết.

Vì sao họ chết.

Đọc tiếp: Chương 2: Thiên Kích


Trung thu, một mình!

Trung thu, một mình!

Giang Lý 04-10-2017 1 9 1 1 [Tản văn]
Thứ còn vấn vương

Thứ còn vấn vương

Lạc Vũ 17-11-2017 1 8 0 0 [Thơ]
Lụy vương

Lụy vương

Trịnh Ngọc Lâm 24-10-2017 1 8 0 0 [Thơ]
Bến Tràng An

Bến Tràng An

Lan Huong Nguyen 20-07-2018 1 11 0 0 [Thơ]
Vướng phải mùa Ngâu

Vướng phải mùa Ngâu

Lan Huong Nguyen 19-07-2018 1 19 0 0 [Thơ]
Gậy như ý

Gậy như ý

Lan Huong Nguyen 18-07-2018 1 89 0 2 [Thơ]
Đi chùa cầu nguyện

Đi chùa cầu nguyện

Chu Long 17-07-2018 1 6 0 0 [Thơ]
Kinh phật dạy

Kinh phật dạy

Chu Long 17-07-2018 1 6 0 0 [Thơ]
Bỏ buông

Bỏ buông

Chu Long 17-07-2018 1 12 0 0 [Thơ]