Hàn Mặc Tử

Hàn Mặc Tử

Các Như Lê 2017-07-03 11:12:03 38 0 3 0

Nếu bạn thích thơ, bạn nhất định không thể không biết đến một Hàn Mặc Tử cùng những dòng thơ loạn nhuộm màu trăng và máu. Càng không thể không biết đến những bóng hồng - chủ nhân của nguồn cảm hứng vô tận trong thơ ông. Trong đó nổi bật nhất là người ông yêu - Mộng Cầm, và người yêu ông - Mai Đình. Sau đây là cái nhìn của một người thích viết về chuyện tình buồn, nhuốm bi thương giữa ba con người nọ. Chú ý: Nội dung hoàn toàn chỉ là tưởng tượng, không phải sự thật!


Chương 1

Hàn Mặc Tử

Ai mua trăng tôi bán trăng cho.
Chẳng bán đoàn viên, ước hẹn hò...

------
Còn nhớ đó là ngày hè năm 1934. Mọi chuyện bắt đầu từ chuyến xe Sài Gòn - Phan Thiết. Hàn trầm mặc ngồi trên xe, cảnh vật bên ngoài theo ô cửa băng băng lướt. Đây là lần đầu anh vào Phan Thiết. Nghĩ lại thấy cũng thật lạ kỳ. Chỉ là vài bức thư, cớ sao thôi thúc anh đến vậy? Thôi thúc anh đi một quãng đường dài chỉ để gặp một người mà thậm chí mặt mũi cũng chưa từng biết qua. Xe dừng hẳn, Hàn gạt hết những vẩn vơ trong đầu, nhẹ đặt chân đáp đất. Ánh nắng gay gắt trưa hè khiến mắt anh khẽ nheo. Vội lướt tìm giữa rừng người đông đúc. Rốt cuộc cũng để anh sững sờ dừng mắt trên một người. Người ấy là người mà ông trời định sẵn cho anh! Định sẵn thành vết sẹo cho cuộc đời thống khổ màu máu! Định sẵn thành vương vấn, thành bi thương đeo bám anh một đời!

Mãi về sau, dù trong những cơn đau đớn điên cuồng, Hàn cũng chưa từng quên được giây phút ấy. Giây phút hai ánh mắt giao nhau. Anh đã biết ngay đó là nàng - cô gái với những dòng thơ vụn dại nhưng lại hiên ngang hạ gục trái tim chàng thi sĩ đa tình. Mộng Cầm lúc đó nhìn anh mỉm cười, nụ cười nhẹ bẫng chỉ kịp vụt đọng qua đáy mắt, ấy mà anh lại ngỡ còn chói chang hơn ngày Phan Thiết nắng hè.

-------*****-------

"Anh Trí! Tụi mình đề thơ lên đây rồi mai mốt về coi lại anh há." Cô gái ghì tay tì mạnh hòn đá viết lên tấm bia lớn, ánh mắt lấp lánh như nhìn thấy xa xăm.

Hàn Mạc Tử nhìn nàng, khuôn mặt hiền hiền khẽ hiện lên nét cười nhè nhẹ. Sau những đổ vỡ cùng tình đầu Kim Cúc, một lần nữa anh lại cảm nhận trái tim đang được lấp đầy. Tất cả là nhờ người con gái trước mặt. 

"Tại sao em lại thích đến đây?". Hàn ngồi yên để Mộng Cầm tựa đầu, từng sóng trăng nhè nhẹ lan dần, phủ khắp đồi Bài Nài, phủ luôn vào tâm hồn hai kẻ mộng mơ.

"Ở đây ngắm trăng đặc biệt đẹp! Anh không thấy vậy sao?". Ánh mắt nàng như chìm đắm hoàn toàn vào ánh trăng huyền ảo, cũng như chìm đắm hoàn toàn trong hạnh phúc yêu đương.

"Ừm!" Anh liếc nhìn khuôn mặt vui vẻ của người bên cạnh, lại ngước về trăng khẽ cười: "Em nói đẹp thì chắc chắn đẹp rồi!"

"Anh Trí!" Mộng Cầm như chợt nhớ điều gì liền quay quắt sang hỏi. "Lúc nãy trên bia đá cạnh Lầu Ông Hoàng anh đề thơ gì vậy? Nói cho em biết một chút đi!".

Anh dí tay lên giữa trán nàng, lắc lắc đầu.

"Là em nói năm năm nữa cả hai mới được xem lại mà. Là em tò mò hay là mau quên đây?"

"Em biết rồi! Năm năm nữa... Năm năm nữa! Lúc đó chúng mình... chắc đã kết hôn rồi anh há!". Nàng vùi đầu lên vai anh cười cười.

"Vậy thì chúng ta sẽ dẫn cả con đến để xem thơ của cha mẹ tụi nó!". Anh đưa tay vuốt ve mái tóc nàng.

Viễn cảnh tương lai họ vẽ lên khi ấy đẹp đến mê mẩn! Chỉ tiếc là người tính đâu bằng trời tính! Có những chuyện đừng nói là nghĩ đến, cho dù có nói trước thì chắc chắn họ cũng sẽ chẳng bao giờ tin. Như là Lầu Ông Hoàng trước mắt đây đang nguy nga là thế, mấy ai ngờ sau một trận chiến lại chỉ còn là những phế tích tan hoang. Cũng như tương lai đang được họ tô vẽ rực rỡ dường ấy, đâu ngờ một đêm giông qua đã gột sạch, chỉ để lại một màu trắng bạch tựa sắc khăn tang. Bia đá năm nào viết những gì? Nàng và anh vĩnh viễn cũng không bao giờ biết được.

Kỷ niệm cuộn về tàn nhẫn xát muối vết thương, để trong cơn đau thương có một kẻ không ngưng gào thét "Muôn Sầu Thảm".

Gào Trời!

Gào Trăng!

Gào cả tên Nghệ*!

Nhưng Nghệ của anh nào nghe. Rốt cuộc vẫn là riêng anh nơi hoang sơ âm thầm nghe tim mình theo màu trăng vỡ nát.

(* Mộng Cầm tên thật là Huỳnh Thị Nghệ )

Đọc tiếp: Chương 2
Trung Ngo 2017-07-07 00:43:06
Cám ơn bạn đã viết về mình =)) xin tặng bạn bài thơ về HMT =)): Lớn lên tại Quy Nhơn thành phố Lệ Mỹ làng ở chỗ Quảng Bình Sinh ra trời phú thông minh Hiền từ giản dị tính tình trung kiên. Hàn Mặc Tử vóc mình bé nhỏ Thích giao du hiếu học văn thơ Vì cha vốn làm thông ngôn Nên phải di chuyển nhiều thôn trong đời. Phong trần khởi xướng Trường Thơ Loạn Một nhà thơ lãng mạn vô biên “Làm thơ tức là phải điên Nửa say nửa tỉnh nửa tiên nửa tà”. Năm mười sáu tiếng tăm vang dội Viết thơ nhiều đến nỗi quên chơi “Thức Khuya” nổi tiếng một thời Bài văn nổi tiếng đầu đời được lên. Năm hai mốt Đạc Điền lập nghiệp Quen cô nàng vẻ đẹp hồng nhan Tình yêu nó đến nhẹ nhàng Đơn phương thầm nhớ cô nàng dễ thương. Hàn Mặc Tử thầm thương cô Cúc Nhớ cô nhiều hạnh phúc biết bao Bao nhiêu cảm hứng dâng trào Bài thơ được viết nhờ vào yêu thương. “Vịnh Hoa Cúc” tỏ tường thương mến “Hồn Cúc” đâu muốn đến thật gần “Trồng Hoa Cúc”, ở bên thềm Lâu lâu buồn chán nhớ em tôi cười. Nhưng em vốn là người e thẹn Một mối tình kìm nén trong lòng Tỏ tình rất muốn nhưng không Đơn phương mãi giấu trong lòng thế thôi. Nhưng số phận ép tôi ngang trái Đang bên em buộc phải xa nhanh Giờ anh vào đất Sài Thành Mặc dù xa cách nhưng anh vẫn còn… Tình yêu đẹp đang son thì tắt Dòng lệ buồn nước mắt anh tuôn Yêu xa lại còn đơn phương Em đâu có hiểu tình thương tôi dành. Tôi quyết định sẽ xa thành phố Quyết trở về tại chỗ Quy Nhơn Không có gì, tôi mong hơn Gặp em cô gái đơn phương tỏ lòng. Nhưng trở lại em còn đâu hỡi Em đi xa, đi tới chốn nào Tại sao cũng tại chỗ này Đường xưa còn đó, mà đâu bóng người. Sau này mới nghe lời bạn nói Biết tin em cuốn gói về quê Thôi xin tạm biệt tình yêu Dẫu trong lòng vẫn còn nhiều ngóng trông. Em như đã lấy chồng rồi đó Kiếp tu hành ai có hiểu thay Ẩn cư thôn Vĩ Dạ này Cả đời niệm phật ăn chay một mình. Trong cơn chán mối tình tuyệt vọng Cảm hứng thơ nhanh chóng ùa về Viết về con gái thôn quê “Gái quê” trọn tập viết về cô Kim. Rồi cũng hết mối tình lặng lẽ Đến một bên không thể nào thành Tuyệt vọng anh cứ để dành Ngày qua năm tháng sẽ dần nhạt phai. Đang trong lúc ngày dài buồn chán Quen cô nàng nhà báo hồng nhan Phất phơ vẻ đẹp kiêu sa Đã xinh còn đẹp, có tài lại duyên. Mộng cầm nào thương yêu bóng nguyệt Phong Trần nào lưu luyến tình thương Ngỡ như trăng nén nỗi lòng Nhưng không trăng quyết tỏ lòng tình thân. Môi hé nở đường xa năm tháng Cùng làm thơ tươi sáng ý tình Làm sao quên được bóng hình Mối tình đẹp đẽ khi mình yêu nhau. Nhiều lần vượt đường xa để gặp Cô Mộng Cầm gương mặt đoan trang Kỉ niệm Mũi Né, Ông Hoàng Bao nhiêu hi vọng ngập tràn trong tâm. Bao tình cảm mấy lần về trước Nhà thơ điên luôn “được” đơn phương Lần này có vẻ khác thường Mộng cầm thổ lộ tình thương với người. Cô gái trẻ tỏ tình trước Tử Nguyện nâng khăn sửa túi suốt đời Tình cảm gắn bó một thời Sau này xa cách muôn đời không quên. Năm ba mốt (1931) bạn bè bắt gặp Quách Tấn cùng với bạn Phong Trần Vẻ ngoài Quách Tấn khó gần Ít khi bộc lộ tình thân ra ngoài. Nhưng Mặc Tử nhà thơ lại khác Họ thân nhau như cặp tình nhân Bề ngoài nghiêm nghị khó gần Bên trong chiều chuộng bạn thân hết mình. Đất Bình Định cũng sinh tri kỉ Cặp bạn bè nổi tiếng trong làng Yến Lan cùng với Chế Lan Quanh năm bắt gặp trên lầu Cửa Đông. Bốn chí hướng chung lòng tâm huyết Thấy tài nhau cương quyết hình thành Bàn Thành Tứ Hữu nổi danh Chế Lan, Quách Tấn, Phong Trần, Yến Lang. Bốn người bạn Đồ Bàn sáng lạng Luôn khiêm nhường bè bạn lẫn nhau Trong nhóm ai cũng có tài Cho nên kết gắn tình thân đậm đà. Năm một chín ba lăm định mệnh Ngày gia đình thấy bệnh đáng ngờ Thương thay số phận nhà thơ Gặp căn bệnh “lạ” bây giờ làm sao. Năm ba sáu (1936) khi ông xuất bản Tập “Gái Quê” sáng lạng một thời Sau đó nơi ở ông dời Sài gòn về Huế một thời đơn phương. Vào thành phố thêm lần hai nữa Đến bây giờ mới chữa bệnh phong Thời gian đâu có ngồi không Bệnh càng phát triển cho mòn bản thân. Tình cảm bị người nào phá đám Kẻ thứ ba không gặp trên đời Quyết định số phận thế nào Tình yêu giấy trắng giờ thành tàn tro. Lúc bị bệnh hàn phong Mặc Tử Xa bạn bè cự tuyệt bốn phương Chôn vùi trong bốn bức tường Quy Hòa lạnh lẽo cô đơn một mình. Lúc này bạn thân tình buồn chán Quách Tấn buồn vì bạn thê lương Trích nhiều cuộc sống tiền lương Mong bạn mình khỏe ngâm thơ cùng mình. Thuyền bây giờ một mình cập bến Mộng Cầm nào quý mến nơi đâu Quên đi lời hứa ban đầu Mặc cho tình cảm khi xưa vẫn còn. Giờ chìm đắm vào trong giấc mộng Làm sao cầm giấc mộng chiêm bao Mộng Cầm đang ở chốn nào lấy chồng có biết tôi đang dày vò. Nỗi tuyệt vọng dần mòn tâm xác Buồn trong tâm mất mát biết bao Thân xác cha mẹ đã trao Giờ đang mục nát biết bao chán chường. Đang trong lúc thất thường tuyệt vọng Cô Mai đình nguyện sống hi sinh Cũng vì hai chữ tình yêu Ở bên Mặc Tử dù nhiều dèm pha. Rồi thế lực thứ ba xuất hiện Chính gia đình cưỡng ép Mai Đình Lấy chồng cưỡng ép con mình Mai không thắng nổi gia đình thời xưa. Lúc tuyệt vọng đang qua dang dở Có cô nàng gợi mở tấm lòng An ủi tâm bệnh Hàn Phong Nuôi bao hi vọng trong lòng nhà văn. Người con gái tóc xanh như ngọc Đôi mắt nàng tựa ngọc trong sương Bỏ qua mọi thứ để thương Nhà thơ bị bệnh, Ngọc Sương buồn rầu. Nhưng mối tình trôi qua nhanh nhóng Chỉ tựa như “gió thoảng mây bay” Phong Trần thời đó giờ đây Ôm bao tâm bệnh từng giây dày vò. Những ngày chán nằm buồn bên biển Gặp bức thư người gửi Thương Thương Mang danh “người lụa sông Hương” Tuy không gặp mặt nhưng duyên ngọt ngào. Năm ba chín nhờ anh thúc bá Nhận được tin người sắp phải xa Kim Cúc chuẩn bị ít quà Nhưng không giám gửi vì tâm ngại ngùng. Thôi đành gửi lòng cùng bức ảnh Mặc áo dài thêm cảnh thuyền bè Gương mặt bị lá trúc che Non xanh nước biếc có ghe với thuyền. Nhận được ảnh lòng liền phấn khởi Cảm hứng tuôn gợi mở văn thơ “Đây Thôn Vĩ Dạ” ra đời Bài văn trăng trối đôi lời tình anh. Duyên chỉ đến phần nào an ủi Niềm an vui đoạn cuối bệnh Hàn Hồn thơ bất hạnh Phong Trần Ra đi lúc tuổi thanh xuân tàn dần… Năm hai tám đất gần người nhất Hận đất trời cướp mất người tài Nguyệt thực cướp mất vầng trăng Hàn phong lại Mặc Tử đang thành tài. Nói về nhóm Đồ Bàn thời ấy Lúc trước kia chưa thấy mặt nhau Nhưng khi Tử mất thấy đau Cả nhóm đoàn tụ như lâu lắm rồi. Nhà thơ mất được người chôn cất Tại Quy Nhơn, Ghềnh Ráng, Quy Hòa Thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua Người đây giờ đã phải xa bầu trời…
Các Như Lê 2017-07-09 05:14:43
Woa ! Tại hạ vốn ngưỡng mộ văn thơ Hàn huynh đã lâu, nay gặp được quả thật mở mang tầm mắt! Khâm phục! Khâm phục!


Mặc đông

Mặc đông

Trịnh Ngọc Lâm 30-12-2017 1 7 0 0 [Thơ]
Cảm xuân

Cảm xuân

Trịnh Ngọc Lâm 22-01-2018 1 2 0 0 [Thơ]
Đông ngại

Đông ngại

Trịnh Ngọc Lâm 21-01-2018 1 2 0 0 [Thơ]
Tình xuyên tam quốc

Tình xuyên tam quốc

Nguyễn Hy 20-01-2018 56 775 2 6 [Truyện dài]
Vị ngọt trà sữa

Vị ngọt trà sữa

Xuny Nguyễn 19-01-2018 1 10 0 0 [Tiểu thuyết]
Bạn giường.

Bạn giường.

Miraculous Silence 17-01-2018 55 8178 23 174 [Truyện dài.]
Vọng tưởng

Vọng tưởng

Trịnh Ngọc Lâm 17-01-2018 1 4 0 0 [Thơ]