Hoa Bỉ Ngạn

Hoa Bỉ Ngạn

Quang Nguyễn 2018-07-29 21:47:03 96 0 0 1

Ngân giật mình mở mắt ra. Cô đang ở trong một căn phòng. Âm u, lạnh lẽo. Cô nghe một tiếng Píp…dài thật dài như chẳng có lúc dừng lại vậy.


Hoa Bỉ Ngạn - Âm

Truyền thuyết kể rằng…

Thuở xưa trên thiên đình có chàng tướng tài tên Mạn Châu, chàng yêu thương thắm thiết nàng tiên nữ tên Sa Hoa. Nhưng luật trời cấm cản, đôi trai gái bèn trốn xuống trần để được bên nhau mãi mãi. Thiên đình biết chuyện, sai thiên binh đuổi theo bắt cả hai về chịu tội. Ngọc hoàng thượng đế biến cả hai thành một loài hoa,  Mạn Châu là lá và Sa Hoa là hoa cùng sống trên một thân nhưng chịu kiếp cây ra hoa thì không thấy lá và cây có lá thì chẳng còn hoa muôn đời không thể gặp lại.

  Đày xuống Hoàng tuyền, mọc lên bên cầu Nại Hà để dẫn lối cho những âm hồn lung lạc tìm đường về với kiếp luân hồi.  Người đời sau tiếc thương cho chuyện tình cách trở của Mạn Châu và Sa Hoa đã gọi loài hoa ấy là hoa Bỉ Ngạn…

***

Ngân giật mình mở mắt ra. Cô đang ở trong một căn phòng. Âm u, lạnh lẽo. Cô nghe một tiếng Píp… dài thật dài như chẳng có lúc dừng lại vậy.

- Đây là đâu? Bệnh viện sao? Ngân tự hỏi chính mình.

Cô thấy những người mặc áo màu xanh, tay đeo găng đang uể oải trùm khăn che kín mặt một người nào đó đang nằm trên chiếc giường ngay trước mặt cô.

“Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức”. Cô quay lại, lại là một người áo xanh đang đứng ngoài cửa nói với một ai đó. Sau đó cô nghe tiếng gào khóc của một người phụ nữ. Ngân chậm rãi bước ra cánh cửa đang mở, đứng sau người mặc chiếc áo màu xanh lá.

- Mẹ? Sao mẹ ở đây? Sao mẹ lại khóc? Mẹ! Mẹ!

Người phụ nữ đang gào khóc là mẹ của Ngân. Nhưng sao bà lại ở đây? Cả cha của Ngân nữa! Ông đang ngồi thừ ra như một kẻ mất hồn vậy. Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Đứa em trai đang vừa khóc vừa cố gắng đỡ mẹ của Ngân như đang quỳ xuống nền. Rốt cuộc người nằm trong đó là ai? Sao không ai nghe cô nói gì hết? Mọi chuyện đang xảy ra là sao?

- Tất cả mọi người hôm nay bị làm sao vậy? Cô hét lên với hy vọng mọi người sẽ dừng lại những hành động khó hiểu từ nãy đến giờ. Nhưng dường như cũng chẳng ai nghe thấy những gì Ngân nói.

Đang bất thần vì những chuyện lạ xảy ra ngày hôm nay thì bỗng dưng có một bàn tay vỗ mạnh vào vai Ngân. Cô quay lại. Là một chàng trai, với một mái tóc đen dài. Cậu ta mặc bộ đồ trắng tinh từ đầu tới chân, trên ngực áo có cài một chiếc lá nhìn rất lạ. Khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt vô hồn nhưng dường như nhìn thấu cả tâm can của người đối diện.

- Đến lúc đi rồi.

- Đi Đâu? Anh là ai? Tại sao tôi phải theo anh?

Chàng trai áo trắng nhìn thẳng vào Ngân, nhìn anh ta lạnh lẽo một cách đáng sợ. Làm sao trên đời này lại có thể tồn tại một con người lạnh lẽo đến như vậy? Ngân thầm nghĩ.

“Tôi chẳng là ai cả. Nhưng tôi cũng là tất cả. Tôi vẫn luẩn quẩn xung quanh thế giới này hàng ngày để tìm kiếm những linh hồn lung lạc và dẫn đường cho họ. Tôi chỉ là một người dẫn đường.”

- Anh đang nói cái quái gì… - Tách! Một cái búng tay từ cái gã áo trắng ấy khiến Ngân không còn nhớ mình định nói những gì. Cô ngoan ngoãn đi theo gã bỏ lại khung cảnh gia đình mình đang gào khóc. Đi qua hành lang. Ngân bắt gặp một người đàn ông đang ngồi trên dãy ghế. Hai tay nắm chặt lại đỡ lấy cái trán cao của gương mặt đang gục xuống. Nhưng Ngân vẫn thấy được vẻ bàng hoàng trên gương mặt ấy, và cô biết người này. Là người yêu của cô. Nhưng sao anh ấy lại ở đây? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Bỗng dưng trong trí óc Ngân xuất hiện những hình ảnh lạ lùng cứ thay nhau chạy qua trong tâm trí . Cô đưa tay lên ngực, lòng ngực cô cảm thấy nhoi nhói. Cô thấy một tòa nhà to lớn, một chiếc xe hơi và một khung cảnh nghiêng ngã với đường phố và mọi người xung quanh, rất đông.  Cô nghe một tiếng gọi nào đó... Ngân… Cô giật mình, mớ ảo ảnh vừa rồi làm cô không chú ý đường đi phía trước và va vào lưng của gã áo trắng. Gã liếc nhìn về phía Ngân. Rồi lại lẳng lặng đi. Ngân lủi thủi theo sau. Cuối hành lang có một cầu thang đi xuống, nhìn rất tối tăm.

- Xuống đó đi.

- Nhưng… -  Chưa kịp nói gì gã áo trắng đã vỗ vào vai đẩy cô rơi tọt vào cái cầu thang. Suýt té, Ngân toan định quay lại chửi gã áo trắng thô lỗ thì chỉ còn một màu đen sâu thẳm. Gã áo trắng mất hút, cái hành lang cũng chẳng thấy đâu? Nỗi sợ bắt đầu dâng lên trong Ngân. Cô lần mò trong đêm bước từng bước xuống bậc thang. Cô cứ bước đi trong đêm tối và nỗi sợ hãi cho đến khi cô thấy một chấm sáng phía xa xa.  Cô cố gắng đi thật nhanh theo hướng cầu thang dẫn đến chấm sáng ấy. Thật nhanh, thật nhanh, nhanh hết sức có thể và cô phóng vút qua một cách cửa sáng chói chang.

***

Ngân té vào một vườn hoa, vườn hoa màu đỏ thắm. Cả một vườn hoa rộng lớn. Cánh cửa lúc nãy cô nhảy qua đã biến mất tự lúc nào.

Cô bước từng bước nhẹ nhàng trong vườn hoa. Cô men theo một con đường nhỏ mà đi. Khung cảnh thật đẹp, chưa bao giờ Ngân được bước đi trong một vườn hoa đẹp như vậy. Có lẽ trong một chuỗi những chuyện lạ lùng xảy ra ngày hôm nay, thì đây là điều làm cô thấy dễ chịu nhất. Ngân như đang bay bổng trong một khu vườn tràn ngập sắc hoa đỏ, những bông hoa đỏ thắm và chẳng thấy chiếc lá nào.

- Là hoa gì vậy nhỉ?

- Bỉ Ngạn!

Một giọng nói trong trẻo phát ra ngay phía sau Ngân. Đó là một người phụ nữ trung niên, tóc đen dài xõa ra hai bên vai, mặc một chiếc áo lụa màu đỏ rất đẹp. Đôi mắt người phụ nữ không giống đôi mắt của những người bình thường. Nó có màu bạch kim. Nhìn vô thần nhưng lại rất có thần. Bà ấy từ lúc nào đã ngồi đó, phía trước là một cái bàn nhỏ và một chiếc ghế trống. Trên bàn có một cái bếp nhỏ, đang đun một cái bình. Cạnh đó là một cái chén trắng. Sự xuất hiện đột ngột của người phụ nữ là cho Ngân sững sờ.

Hoa Bỉ Ngạn. Đó là loài hoa tượng trưng cho nỗi nhớ và những kí ức đầy đau thương.

- Nhưng sao tôi lại ở đây? Phải có ai đó cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra quanh tôi chứ?

- Nào ngồi xuống đây đi cô gái trẻ - Người phụ nữ ấy từ tốn đáp lại. Đôi khi có những thứ chúng ta muốn biết quá nhiều nó lại trở thành nỗi đau đấy. Đừng mong  biết được quá nhiều, cô chỉ cần biết rằng hiện giờ cô đang ở một vườn hoa Bỉ Ngạn.

- Nhưng ít ra thì bà cũng phải cho tôi biết tại sao tôi lại ngồi ở đây? Và bà là ai?

- Ta chỉ là một người dẫn đường những linh hồn lạc lối để bước qua dòng sông thôi.”

Dòng sông?

Tới lúc này Ngân mới nhận ra phía sau lưng người phụ nữ là một dòng sông. Dòng sông ấy sáng ánh lên những tia sáng lấp lánh không giống bất kì một dòng sông nào mà cô từng thấy trước đây. Những tia sáng ánh kim làm sáng rực cả không gian. Cô thoáng thấy có một chiếc cầu bằng gỗ. Hai bên thành cầu mà những ngọn nến đang cháy sáng trưng và vút tầm mắt trong lớp sương mờ dày đặc.

- Tôi xin bà. Hãy cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra với tôi đi. Ngân van xin.

Người phụ nữ áo đỏ chẳng nói gì, chỉ cười nhẹ, bà nhóm người nhìn thẳng vào mắt Ngân. Trong khoảnh khắc hai ánh mắt gặp nhau, Ngân dường như bị hút vào đôi mắt màu bạch kim ấy. Thoáng cái, cô thấy mình đang ngồi uống nước trong một quán cà phê trước một khách sạn lớn ở trung tâm thành phố, một tòa nhà cao tầng đồ sộ. Trời thì đang mưa phùn nhẹ, tách cà phê nóng ngun ngút khói tỏa hương thơm và hơi ấm xung quanh Ngân. Cô đăm chiêu ngắm dòng người đang lặng lẽ trong mưa.

Đôi khi cô quay sang nhìn ngắm những tốp khách ra vào cửa khách sạn, những chiếc xe hơi sang trọng cứ dừng lại rồi đi, những cậu phục vụ thoăn thoắt cất hành lí của khách lên xe đẩy. Cô thấy một gia đình khách nước ngoài bước ra cửa, và chào cô nhẹ theo phép lịch sự của một quốc gia phát triển, dù cô và họ chẳng quen biết nhau, Ngân cũng chào lại đáp lễ. Ly cà phê đang định đưa lên đôi môi nhỏ xinh, bỗng nhiên dừng lại. Đôi mắt Ngân phút chốc tối sầm lại, Cô thấy một đôi nam nữ đang khoác tay nhau đầy tình tứ trong khách sạn bước ra. Người đàn ông đó, người đàn ông đó chính là người với vẻ mặt sầu thảm Ngân thấy trong bệnh viện lúc nãy, là người yêu của cô.

Anh ta cũng thấy cô, họ sững lại. Tự nhiên lúc đó nước mắt cô cứ rơi ra dù cô không muốn. Anh tiến lại gần cô. Không phân trần, không chối cãi.

- Anh xin lỗi, có lẽ anh nên nói với em sớm hơn rằng….

Dường như những lời nói lịch sự ấy lại như một mũi dao đâm thẳng vào tim cô một lần nữa. Sao anh không phân bua là anh chỉ vì một phút sa ngã? Hay thể hiện là một kẻ trăng hoa phớt lờ em đi? Tại sao lại lịch sự và dịu dàng đến thế y như lúc anh nói yêu em?

- Anh hy vọng chúng ta sẽ sớm tìm được niềm hạnh phúc mới. Những tháng ngày bên nhau anh đã rất hạnh phúc, nhưng có lẽ đã đến lúc chúng ta tự bước đi trên con đường riêng của mình.

Cô vẫn khóc.

- Anh đã định nói với em sớm hơn, nhưng…

- Cô vẫn khóc.

Ngân à, anh… anh hết yêu em rồi, mình chia tay đi.

Thế giới như sụp đổ giây phút ấy. Mưa càng lúc càng lớn. Anh ôm cô vào lòng “Hãy cho nhau con đường đi nhé em, đừng cố gượng ép khi con tim đã không còn yêu. Hãy sống tốt sau này!”

Cô xô anh ra, rồi cô chạy ào ra cơn mưa ngoài kia. Cô cứ chạy, chạy thật nhanh để thoát khỏi cái mớ hỗn độn trong tâm trí ngay lúc này, chạy thật nhanh về nhà. Chui vào chăn và nhắm mắt thật lâu rồi mở mắt ra, tất cả chỉ là giấc mơ, cạnh bên vẫn là anh, vẫn cái khẽ hôn lên trán đầy hạnh phúc.

Buýt! Buýt!

Tiếp sau đó là một tiếng xe thắng gấp thật mạnh. Ngân ngã lăn ra con đường đầy nước mưa, máu loang ra trong làn nước mưa khiến con đường biến thành một màu đỏ sẫm. Cô nằm đó, cả đất trời dường như chao đảo, tất cả mọi người đang vây quanh cô, cô chẳng còn nhận thức được chuyện gì đã xảy ra. Nước mưa rơi lả tả trên gương mặt của cô. Nước mưa, nước mắt.

Giữa đám đông ấy một người đàn ông lao ra ôm cô thật chặt. “Ngân! Em sao vây? Tỉnh dậy đi em! Anh xin lỗi, em đừng chơi trò này dọa anh mà.” Đôi mắt cô mờ dần trong tiếng van xin đau xót của anh. Đó là những âm thanh cuối cùng cô nghe.

Cô được đưa vào viện trong tình trạng đa chấn thương. Các bác sĩ đưa cô vào phòng mổ. Suốt 5 tiếng. Ở ngoài, gia đình cô đã đến, đầy lo lắng. Còn anh lặng lẽ khóc trên dãy ghế ở hành lang.

Píp…

Máy điện tâm đồ chỉ còn là một lằn xanh vô cảm…

Bỗng nhiên mọi thứ cuốn đi mang trả Ngân về lại với cánh đồng hoa Bỉ Ngạn.

- Người nằm trên giường bệnh lúc đó…

Cô nhìn vào người phụ nữ áo đỏ.

- Tôi chết rồi sao?

- Cô ngừng thở trên bàn phẫu thuật, nhưng con tim cô đã chết ngay khoảnh khắc cô nhận ra mình đã bị phản bội.

- Chết về thể xác tuy đau một lúc rồi thì cũng thôi, nhưng chết từ con tim, muôn đời vạn kiếp nỗi đau chẳng bao giờ hết.

Ngân lấy bàn tay đặt lên ngực. Phải! Giờ đây cô vẫn còn nhớ cái cảm giác đau thấu trời giây phút ấy. Giây phút anh ấy nói hết yêu cô.

Cô muốn biết chuyện gì xảy ra cho cô, giờ cô đã biết. Và có lẽ giờ cô cũng muốn quên đi mọi chuyện, quên đi nỗi đau buổi chiều hôm đó phải không. Người phụ nữ áo đỏ đôi mắt vẫn vô tư lự. Cái bình đun trên bếp lửa đã sôi nghi ngút khói nãy giờ. Người phụ nữ ấy lấy bình nước và rót ra cái chén để trên bàn.

Uống đi, uống vào để quên đi phiền não, khổ đau.

Uống vào để kiếp sau sẽ chẳng gặp nỗi đau kiếp cũ.

Ngân ngồi thất thần vẫn chưa thể tin được rằng mình đã chết. Cô đưa tay ra cầm chén nước. Đầu óc quay cuồng. Đúng thật cô đang muốn quên đi tất cả mọi chuyện thật mau. Và cách duy nhất là uống chén nước của người phụ nữ ấy đưa cho.

- Sau khi uống xong, ta sẽ dẫn cô qua cầu Nại Hà, đầu thai chuyển kiếp và làm một con người mới.

***

Trong khoảnh khắc đưa chén nước lên gần trên môi, cô nghe thoang thoảng một mùi hương nhẹ nhàng bay bổng. Là hương hoa Bỉ Ngạn. Những kí ức của cô và anh bỗng chốc cứ ùa về. Kí ức về cái lần đầu cô gặp anh. Lần đầu hai người hôn nhau. Cái cảm giác ấm áp và hạnh phúc khi anh ôm cô thật chặt trong lòng vào một đêm mưa…

“Nếu sau này anh mất trí và làm điều có lỗi với em, em có tha thứ cho anh không?”

“Đương nhiên! Dù anh như thế nào đi nữa, dù anh gây ra cho em lỗi lầm lớn như thế nào em vẫn tha thứ cho anh. Vì …em yêu anh.”

“Vậy nếu một ngày em quên hết tất cả mọi người trên đời thì sao?”

“Em sẽ chẳng bao giờ quên anh. Mọi người em nhớ trong trí óc nên sẽ dễ quên, nhưng với anh thì em để trong tim. Nên dù em bị mất trí nhớ, thì em vẫn biết anh là người em yêu nhất trên đời này.”

Tự dưng Ngân cười. Cô cười một nụ cười thật hạnh phúc, Cô thì thầm “Em tha thứ cho anh”.

- Em tha thứ cho anh, và sẽ ở đây chờ anh.

Chén canh rơi xuống đất và tan biến thành mây khói. Cô lao đi thật nhanh đến dòng sông và nhảy xuống.  Người phụ nữ áo đỏ lúc này đã đứng trên cầu nhìn theo. Đôi mắt bạch kim lơ đễnh nhìn theo cô gái hòa mình vào dòng sông lấp lánh ánh kim.

- Bỉ Ngạn ơi là Bỉ ngạn, nhân thế yêu nhau nhiều đến thế là cùng. Ngươi xui cô ấy nhảy xuống Vong Xuyên chịu trăm khổ ngàn đau chỉ để chờ đợi một người, vậy có đáng không?

Người phụ nữ áo đỏ chìm dần theo màn sương mờ ảo. Cánh đồng hoa Bỉ Ngạn đong đưa sắc đỏ trong những cơn gió khẽ qua…

Đọc tiếp: Hoa Bỉ Ngạn - Dương