Hoa hoang

Hoa hoang

Vũ Anh Duy Lương 2017-05-03 08:38:00 166 1 8 20

Hoàng nhay nháy mắt vài lần rồi ngắm mình trong gương. Một đôi mắt ngái ngủ, đen lay láy nhìn lại cậu chằm chằm. Vô tình thay, cậu nhìn thấy một tờ giấy gấp làm đôi nằm im lìm trên thành bồn rửa tay. Nó ướt nhèm nhẹp và có vết mực đỏ tươi loang ra cả mặt sau. Tính tò mò đột ngột trỗi dậy, Hoàng vội phủi tay vào gấu áo rồi nhẹ nhàng bóc góc giấy lên. Bên trong tờ giấy được vẽ đầy những biểu tượng chòm sao Bảo Bình. Dẫu tất cả những kí hiệu đều được vẽ bằng màu mực đỏ chót, chỉ duy nhất một hình con mắt ở giữa tờ giấy là được vẽ bằng mực đen. Một con mắt người được phác họa một cách đơn giản, nhưng nhìn chân thực đến lạ kì.


01. Ngọn cây

Những tia nắng len lỏi qua khe cửa. Chúng lắng đọng sự ấm áp vào không trung rồi chạm nhẹ lên gương mặt Hoàng đang ngập chìm trong cơn ngái ngủ. Cậu uể oải trở mình núp sau bóng lưng của người bạn bàn trên. Đôi mắt nhắm nghiền còn hai hàng chân mày thì nhíu lại vì những tiếng ồn xung quanh. Bỗng, một giọng nói ghé vào tai khiến cậu tỉnh giấc:

 

- Cô điểm danh tới mày kìa má ơi.

 

Hoàng giật mình. Sự chán chường chốc chốc tan biến còn nếp nhăn trên trán thì vô tình bóp vỡ giọt mồ hôi lạnh toát. Trong cơn ngơ ngác, cậu cảm nhận có một ánh mắt nóng bỏng hướng về phía mình. Thật khó chịu.

 

- Em là Minh Hoàng phải không?

 

- Dạ… sao cô? – Hoàng trịnh trọng đứng dậy. Vẻ mặt căng thẳng vô tình biến cậu thành bức tranh chân dung châm biếm, khiến cô gái bàn bên khúc khích cười vì trông cậu cứ ngu ngơ như người cõi trên.

 

- Ra rửa mặt cho tỉnh đi rồi vô học.


Hoàng không đáp lời mà chỉ nở nụ cười gượng. Trong lòng cậu ắt đang thở phào nhẹ nhõm và thái độ cũng không mấy sốt sắng như trước. Vì sao ư? Đơn giản là, cậu không muốn bị giáo viên để ý trong một lớp học vắng người thế này.

 

Hoàng đi dọc hành lang tầng mười lăm, ánh mắt ngó nghiêng xung quanh trong khi miệng không ngừng lẩm bẩm trách móc nhà trường xây rộng quá, hại cậu phải lết thân hình ục nịch xuống tận cuối dãy chỉ để rửa mặt. Cậu vừa đặt chân vào phòng vệ sinh thì đèn lập tức tắt phụt, điện đóm toàn trường cứ thế mà mất hẳn. Những tiếng “Ôi!” rõ dài hơi của học sinh ở các lớp lân cận đột ngột vang lên, át cả tiếng nước rò rỉ của ống nhựa gần đó. Nhưng, khuôn mặt cậu trông vẫn bình tĩnh đến thản nhiên. Lông mày hơi nhướng lên, Hoàng tự nhủ đây chỉ là vấn đề thường xảy ra vào mùa khô nên chẳng có gì đáng bận tâm. Cậu vội hứng nước rồi rửa mặt. Ngay khi dòng nước mát lạnh chạm vào làn da, sự tỉnh táo đã kéo cậu về cùng với cảm giác sảng khoái trào dâng trong lòng.

 

Hoàng nhay nháy mắt vài lần rồi ngắm mình trong gương. Một đôi mắt ngái ngủ, đen lay láy nhìn lại cậu chằm chằm. Vô tình thay, cậu nhìn thấy tờ giấy gấp làm đôi nằm im lìm trên thành bồn rửa tay. Nó ướt nhèm nhẹp và có vết mực đỏ tươi loang ra cả mặt sau. Tính tò mò đột ngột trỗi dậy, Hoàng vội phủi tay vào gấu áo rồi nhẹ nhàng bóc góc giấy lên. Bên trong nó được vẽ đầy những biểu tượng chòm sao Bảo Bình. Dẫu tất cả những kí hiệu đều được vẽ bằng màu mực đỏ chót, chỉ duy nhất hình con mắt ở giữa tờ giấy là được vẽ bằng mực đen. Một con mắt người được phác họa đơn giản nhưng nhìn chân thực đến lạ kì.

 

“Chắc là người nào rảnh rỗi rồi vẽ bậy đây mà?”

 

Nghĩ vậy, Hoàng bình thản vo tờ giấy lại rồi ném vào thùng rác. Bàn tay theo thói quen kéo gấu áo lên để lau những giọt nước còn vương lại. Đôi mắt cậu khẽ liếc nhìn tấm bảng xanh dương sậm, cũ kĩ đến gỉ sét, được treo ngay ngắn trên tường. Môi nhếch thành nụ cười khinh khỉnh, cậu lẩm bẩm:

 

- Cấm xả rác? Hài hước.

 

Bỗng Hoàng cảm thấy chột dạ. Đôi mày mảnh chau lại vì khó chịu, nhiệt độ cơ thể lạnh hơn một chút. Mồ hôi đọng trên trán lấm tấm vài hạt trong veo. Rùng mình. Hoàng phát hiện cả dãy buồng vệ sinh chỉ có mỗi cái cuối là trống. Cậu bước đến thật nhanh và đóng nhẹ cửa hết mức có thể, như sợ rằng có ai đó đang lặng im theo dõi mọi chuyện bằng những giác quan sắc lạnh.

 

Bốn vách ngăn trong buồng bị vẽ linh tinh bằng đủ loại mực khác nhau. Hoàng cảm giác như bản thân vừa lạc vào “thế giới ngầm” của trường học. Đủ mọi chuyện linh tinh từ số điện thoại bí ẩn, những câu nói chửi rủa cho đến hình vẽ châm biếm, dung tục đều được phơi bày tại nơi công cộng chẳng thể lần ra thủ phạm này.

 

Trong đó có đoạn văn khiến lòng Hoàng bồi hồi không thôi. Từng câu, từng chữ như thực thể hóa thành một mũi tên nhọn xuyên thấu trái tim cậu.

 

“Là nước nhưng không phải nước. Là khí nhưng không phải khí. Chỉ có kẻ thích hợp mới được phép nhận lời mời từ vị thần của muôn loài. Hãy sẵn sàng bước vào trận chiến Hoàng Đạo.”

 

Hoàng nhớ ngày sinh của cậu rơi vào mười lăm tháng Hai. Bấy giờ, cậu mới tự hỏi chính mình:

 

“Liệu tờ giấy ban nãy có liên quan đến đoạn văn này không nhỉ? Cả hai đều có chung một kí hiệu hình con mắt kia mà?”

 

Cậu ngơ người trong thoáng chốc, bàn tay vỗ vào trán vài cái thật mạnh cốt để xua tan cái ý nghĩ vớ vẩn vừa nảy nở trong tâm trí. Hoàng chỉn chu lại quần áo, vuốt dựng vài lần mái tóc khô cứng vì keo, đen nhánh mà thiếu sức sống của mình. Cậu bước ra khỏi phòng và đón lấy ngọn gió trong lành, trái hẳn cái mùi hôi nồng khó chịu đặc trưng của toilet công cộng. Ánh mắt cậu thoải mái quan sát đống tượng thạch cao đặt chễm chệ trong nhà kho kế bên. Chợt, cậu sững người khi nhìn thấy hiện tượng cả kinh phía Tây in bóng trên cửa kính. Một gốc cây cổ thụ khổng lồ tọa lạc cạnh Tháp Tài chính Bitexco, vươn tán lá rộng như vòng tay ôm trọn cả Sài Gòn vào lòng. Không hề phóng đại chút nào, Hoàng dám chắc nó to và cao gấp đôi tòa nhà cao nhất Thành phố Hồ Chí Minh chứ chả đùa.

 

Sự hiếu kỳ hiện rõ trong đáy mắt cậu, không một chút che đậy, không một chút sợ hãi lấn át lý trí. Hoàng chỉ đơn giản là ngạc nhiên đến độ không thốt nên lời. Cây cổ thụ từ bao giờ đã xuất hiện giữa lòng Sài Gòn kia chứ? Cậu bất giác ngẫm nghĩ về mẩu giấy lạ và rùng mình nhẹ.

 

“Không thể nào.”

 

Khi Hoàng vẫn còn đang đắm chìm vào những dòng suy tư miên man về tất cả những chuyện vừa nhìn thấy, một bạn nam cùng lớp đã bước đến gần và lay vào vai cậu:

 

- Mơ gì vậy? Ba lô của mày nè.

 

- Ơ? Ba lô gì?

 

- Bữa nay lớp nghỉ sớm. Mày mơ gì vậy Hòn? – Cô bạn ngồi cạnh cậu ban nãy bấy giờ mới lên tiếng.

 

- Ê, Hạ? Tụi bây không thấy cái cây kia hả? – Hoàng chỉ tay về phía cây đại thụ to như ngọn núi đằng xa.

 

- Cây gì? Toàn nhà cửa mà? Kia là tòa nhà Bitexco, thì sao?

 

- À ờ. Không gì đâu. Đừng quan tâm. – Hoàng cười trừ.

  - Nó khùng đó, kệ đi. – Hạ đáp một cách bình thản rồi ra về, như thể đây là chuyện thường ngày ở huyện, chẳng ai phải bận tâm về cậu bạn dở dở ương ương kia cả.

Đọc tiếp: 02. Ngày dài
Hieu Pham 2017-04-09 22:24:59
Chương này của bạn khá ok đấy. Nhưng tình tiết hơi ít, không cuốn dc ng đọc vào sâu truyện hơn. Nhưng mở đầu chương viết vậy là ik r
Thu Trang 2017-03-18 08:11:39
Hay ý ^^
An Hạ 2017-02-28 07:03:06
đc đấy :D nhưng căn chỉnh lại bài viết nha b :)


Hoa hướng dương

Hoa hướng dương

Phương Kem 13-04-2017 1 944 0 0 [Thơ]
Giang Thiên Hoa Lạc

Giang Thiên Hoa Lạc

Nhan Nhí 30-03-2017 3 449 4 0 [Tiểu thuyết]
Nhị nguyệt khai hoa

Nhị nguyệt khai hoa

Nguyễn Hy 20-07-2018 8 224 1 0 [Truyện dài]
Đủ nắng hoa sẽ nở

Đủ nắng hoa sẽ nở

Anhs Dang 10-06-2017 1 195 1 0 [Tản văn]
Tự trách

Tự trách

Trịnh Ngọc Lâm 18-11-2018 1 21 0 0 [Thơ]
Niềm riêng

Niềm riêng

Trịnh Ngọc Lâm 18-11-2018 1 12 0 0 [Thơ]
Say tình

Say tình

Quang Đào Văn 17-11-2018 1 5 0 0 [Thơ]
Lời ru

Lời ru

Hoa Vien 14-11-2018 1 4 0 0 [Thơ]
Cô dâu chú rể

Cô dâu chú rể

Quang Đào Văn 13-11-2018 1 3 0 0 [Thơ]
Người yêu ơi

Người yêu ơi

Quang Đào Văn 12-11-2018 1 4 0 0 [Thơ]
Mối tình đầu

Mối tình đầu

Quang Đào Văn 12-11-2018 1 5 0 0 [Thơ]
Đợi

Đợi

Trịnh Ngọc Lâm 11-11-2018 1 20 0 0 [Thơ]