Khoảng trời tuổi thơ

Khoảng trời tuổi thơ

Nguyễn Thu Hiền 2017-06-14 21:19:03 43 0 0 0

Quãng thời gian tuổi thơ êm đẹp cứ thế trôi qua như quy luật tất yếu của cuộc đời mỗi con người. Tôi biết mình đang dần lớn lên, sẽ đến lúc tôi phải rời xa chốn này, sẽ đến lúc tôi phải chấp nhận đối mặt với thế giới ngoài kia, hòa mình vào dòng đời xô bồ tấp nập...


Tôi có một thời thơ ấu bên bà nội, ngày ngày ngồi bên bà với bếp củi hồng rực, ngâm nga vài câu hát ngây ngô… 

Tôi gọi đó là khoảng trời tuổi thơ.

Tôi lớn lên trong một gia đình bình thường nhưng ấm áp tình thương, lớn lên theo đôi vai gầy của mẹ, theo mái đầu bạc trắng của cha.

Tôi gọi đó là khoảng trời tuổi thơ.

Ngày ấy, tôi lớn lên cùng những người anh chị, những người bạn cùng xóm mỗi ngày tíu tít nhảy dây, chơi chắt chơi truyền trước mái hiên rợp nắng,… bày đủ thứ trò trên đời.

Tôi gọi đó là khoảng trời tuổi thơ.

Tôi của những năm tháng đó nhỏ xíu và gầy tong teo. Tôi của tuổi mười bảy trở thành một cô thiếu nữ cao lớn hơn cả bà nội và ba mẹ.

Tôi của năm tháng đó chỉ mải mê chơi đùa. Tôi của tuổi mười bảy mỗi ngày vùi đầu vào đống sách vở.

Tôi của những năm tháng đó hồn nhiên ngây ngốc. Tôi của tuổi mười bảy toan tính âu lo đủ thứ trên đời.

Tôi của năm tháng ấy tíu tít theo chân mẹ vào lớp một. Tôi của tuổi mười bảy gom góp niềm tiếc nuối để chuẩn bị hành trang rời xa mái trường cấp ba…

Hóa ra thời gian chóng vánh lại có thể khiến mọi thứ thay đổi nhiều như vậy!

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa bao giờ quên đi cảm giác ấm nóng khi huơ huơ bàn tay bên bếp lửa hồng giữa mùa đông giá lạnh, chưa bao giờ tôi quên đi mùi vị ngọt thơm của bát bánh trôi bà nấu ngày đông. Những sớm mai khi bình minh vừa ló dạng, những gánh rau tươi non đẫm sương đêm trên vai nội ra chợ, đứa cháu nhỏ tung tăng dạo bước theo sau. Có lẽ những cảm giác ấy chỉ có trong tuổi thơ của những đứa con lớn lên giữa chốn thôn quê như chúng tôi, không ai khác có thể hiểu được.

Cuộc sống nông thôn luôn nhịp nhàng và chậm rãi, nơi đây ấm áp bởi sự thanh sơ và tình người trĩu nặng. Tuổi thơ tôi gắn liền với nơi đây, là những tháng ngày quý giá nhất trong cuộc đời này.

Quãng thời gian tuổi thơ êm đẹp cứ thế trôi qua như quy luật tất yếu của cuộc đời mỗi con người. Tôi biết mình đang dần lớn lên, sẽ đến lúc tôi phải rời xa chốn này, sẽ đến lúc tôi phải chấp nhận đối mặt với thế giới ngoài kia, hòa mình vào dòng đời xô bồ tấp nập.

Tôi đã từng là một đứa trẻ ngây ngô, tôi đã từng mong ước lớn lên thật nhanh để tự mình trải nghiệm, tôi đã từng nghĩ đến một ngày sẽ rời xa vòng tay cha mẹ để đến nơi những chân trời mới... Tuổi trẻ còn cả một quãng đường dài phía trước.

Những ánh đèn rực sáng nơi phố phường tấp nập, nhịp sống vội vàng, những hàng quán nối tiếp nối tiếp nhau, những ngôi biệt thự cao sang vượt tầm mắt… Dẫu thành phố có đẹp đến đâu cũng chẳng có gì bằng được với khoảng trời yên bình nơi tuổi thơ tôi từng ngày khôn lớn. Giống như những câu thơ của Đỗ Trung Quân từng ngày vẫn da diết trong tâm hồn:

“Quê hương là gì hở mẹ     

Mà cô giáo dạy phải yêu 

Quê hương là gì hở mẹ    

Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt     

Cho con trèo hái mỗi ngày    

Quê hương là đường đi học        

Con về rợp bướm vàng bay…”

- Bài học đầu cho con -



Kí ức tuổi thơ

Kí ức tuổi thơ

Đinh Minh Huệ 11-03-2017 1 98 1 0 [Thơ]
Nhớ một thời tuổi thơ

Nhớ một thời tuổi thơ

Phương Kem 06-04-2017 1 66 0 2 [Thơ]
Tuổi thơ.

Tuổi thơ.

Shine Bùi 05-05-2017 1 42 0 0 [Thơ]
Chờ

Chờ

Trịnh Ngọc Lâm 17-09-2018 1 27 0 2 [Thơ]
Chúng ta

Chúng ta

Trân Châu 14-09-2018 1 7 0 0 [Truyện ngắn]
Đánh thức lời ru

Đánh thức lời ru

Lan Huong Nguyen 14-09-2018 1 4 0 0 [Thơ]
Đông đã sang

Đông đã sang

Chu Long 14-09-2018 1 11 0 0 [Thơ]
Đông mùa đôi lứa

Đông mùa đôi lứa

Chu Long 14-09-2018 1 3 0 0 [Thơ]
Mùa đông

Mùa đông

Chu Long 14-09-2018 1 8 1 0 [Thơ]