Liệu cậu đã quen với cô đơn

Liệu cậu đã quen với cô đơn

Phạm Văn Thắng 2018-01-01 04:00:00 293 4 3 250

Một buổi tối cô đơn giữa những đám mây lãng du của phố.


Quá khứ

Thu Hà Nội đôi lúc chẳng đẹp như người ta vẫn nghĩ, đâu đó có chút mỏi mệt, chút bồi hồi xao xuyến và có cả sự cô đơn.

Chiều nay mưa trên phố cũ, từng chiếc đèn giao thông vẫn cứ lạnh lùng đếm ngược từng giây. Đỏ - Vàng - Xanh, cứ thế dòng người vội vàng lướt qua như để chạy trốn một cơn mưa. Đâu đó giữa ngã tư rộng lớn tôi vô tình nhận ra mùi hương của cậu - mùi hương quen thuộc ấy, suốt 3 năm trời thanh xuân, làm sao tôi quên được. Trong tôi vẫn còn đó những kỉ niệm hai đứa, những ngày tay trong tay nói cười, những cuộc hẹn hò ở thư viện, nói là hẹn hò mà có nói được với nhau câu nào đâu, đứa nào cũng cắm đầu vào những cuốn sách dầy cộm. Nghĩ lại năm tháng ấy, tôi vẫn nghĩ như vừa mới hôm qua thôi mà giờ tất cả sao xa xôi quá.

Có những lần, mải mê với những trận bóng, đã không biết vô tình hay cố ý tôi để cậu ngồi chờ cả buổi ở thư viện. Nói về đá bóng, có lẽ chỉ có nó mới cho tôi vơi đi được những cô đơn giữa chốn này. Khi đó, cũng như bây giờ trong trận bóng tôi bỏ hết những khó khăn thường ngày ra bên ngoài sân để rồi cháy hết mình với trái bóng tròn. Nhưng có lẽ, để cậu một mình là điều tôi hối hận nhất ở thanh xuân... 

Thanh Xuân mơn mởn và đẹp như cỏ mùa thu, những buổi chiều tàn ngồi sau yên xe đạp của tôi cậu vu vơ hát những câu tình ca, kể cho tôi những câu chuyện của Nguyễn Nhật Ánh, về "cô gái đến từ hôm qua" hay về "những bông hoa vàng trên cỏ xanh"... Giá như ngày đó cậu đừng hát câu quan họ "Người ơi người ở đừng về" thì có lẽ tất cả đã chẳng như là ngày hôm nay. Tôi nghĩ vậy!

Đó... là tôi nghĩ thôi!

Cơn mưa đi qua để lại năm tháng đó, tình yêu để lại năm tháng đó. Khi mà duyên đã hết tình đã cạn thì đâu thể trách ai đã quên câu thề, đâu thể cố níu kéo những gì đã không còn thuộc về mình.

Chiều hôm đó mưa như cái tiết trời Hà Nội hôm nay vậy, tôi cũng không biết mình đã đi bộ như thế bao xa, chẳng biết mình có khóc không, bởi có lẽ nước mưa làm cay mắt thôi. Thứ duy nhất tôi có thể cảm nhận được là cái nhói nơi lồng ngực trái, và vị đắng đầu môi...

Mải suy nghĩ vẫn vơ, quên mất mình đang đứng giữa ngã tư, giữa những tiếng còi xe inh ỏi, đèn đã điểm màu xanh, vội vàng nổ máy phóng nhanh về nhà bỏ lại sau lưng những giọt mưa bên thềm, hương hoa sữa nồng nàn nghiêng mình rót từng chút hương thoang thoảng là mê đắm lòng người!

Đã có lần cậu từng nói thích nhìn hoa sữa trong mưa. Phải không nhỉ? Những chùm hoa trắng toát nghiêng mình cản lối những hạt mưa. Hương hoa nồng nàn nhạt dần theo thời gian, nương theo những ngày thu hoa rụng đầy trên lối cũ, cậu cũng vậy cứ thế dần xa, xa mãi chỉ để lại tôi với những kỉ niệm rơi rụng ở miền kí ức còn ướt đẫm những cơn mưa... Nhiều lần như vậy, nói là nhớ cũng không phải, mà cũng chẳng phải là quên, nó phải chăng chỉ là tôi chưa quen với cô đơn vậy thôi. Đâu đó trong kí ức vẫn còn đó tiếng nói, tiếng cười của cậu - người tôi dành cả thanh xuân để yêu thương. Năm tháng đó tôi yêu cậu, ừ tôi đã yêu cậu nhiều hơn cả bản thân mình, chỉ cần cậu cần là tôi có mặt bất kể khi nào. Căn phòng cũ, còn đó những chiếc áo cậu từng giặt trả tôi sau những buổi tối đi chơi cùng nhau!

Mùa đông năm nay lạnh lắm, nghe bảo là lạnh nhất trong 100 năm trở lại đây. Liệu rằng ở đó sẽ có ai ôm cậu vào lòng, nhường cho cậu chiếc áo khoác khi gió mùa đông bắc thổi từng cơn dọc trên con phố về nhà cậu? 146 bóng đèn từ quán cà phê cậu làm trở về nhà... Liệu đã có ai bước cùng cậu qua đoạn đường có 2 cái bóng đèn bị hỏng? Liệu cậu đã quen với cô đơn...?

Shine Bùi 2017-12-01 22:25:32
:) cái thời được yêu ai đó bằng tất cả quả thực rất đẹp, mặc dù nó đau :)

Những chuyến xe đi "Lạc"

Gió lạnh về trên khắp các con ngõ nhỏ Hà thành. Ánh nắng yếu ớt chẳng thể xua đi cái lạnh giá của gió mùa Đông bắc mang đến và cả cái lạnh giá nơi con tim đã cằn cỗi khô cạn. 

Bên cửa sổ nằm an nhiên ở góc cạnh cầu thang quán cà phê quen thuộc tôi vẫn ngồi ở đó thẫn thờ nhớ về những năm tháng đã qua đi, rồi bỗng giật mình. Có khi nào Thanh xuân cũng như chiếc vé xe khách đường dài??? Như những hành khách đi chung chuyến xe từ Thanh Hóa ra Hà Nội. Quen biết nhau rồi chuyện trò rôm rả. Nhưng rồi khi xe về bến mỗi người đều hối hả đi về những điểm đến riêng khắp đất cố đô ngàn năm văn hiến. 

Tôi với cậu phải chăng cũng chỉ như vậy, gặp nhau trên chuyến xe Thanh Xuân, trò truyện rồi quen nhau, yêu nhau và rồi chúng ta chẳng quen nhau. Vô tình gặp nhau giữa phố mà lạnh lùng lướt qua nhau như chưa hề quen biết. Cuộc đời ai mà không trải qua những tuyến xe như vậy. Yêu nhau cũng chỉ tạm bợ cho qua ngày đoạn tháng. 

Như quán cơm ở Nam Định mà các xe khách hay dừng lại nghỉ chân. Họ đến và đi hối hả như thời gian trôi. Người ăn bát phở, người uống chai nước, có người hút điếu thuốc rồi vội vàng lên xe đi tiếp hành trình trở thành "những đám mây lãng du giữa phố". Chỉ quán cơm nhỏ vẫn ở đó, bao nhiêu năm vẫn vậy chẳng đổi thay cũng chẳng buồn tu sửa lại. Đã có lần tôi gặng hỏi chủ quán, bà chỉ cười rồi nói:

-Tạm bợ thôi, làm lại làm gì hả cháu. Vài năm nữa nhà nước họ mở rộng đường quốc lộ họ lại chả dẹp hết đi ấy chứ. Đến lúc đó lại đi nơi khác, thuê một mảnh đất mới rồi tiếp tục tạm bợ.

Phải chăng tình yêu cậu dành cho tôi năm tháng ấy cũng chỉ là tạm bợ như vậy. Khi đã chán thì tìm một người khác rồi tiếp tục tạm bợ như cái cách mà mọi người bắt thêm các chuyến xe đi tiếp hành trình của họ. 

Cứ tạm bợ như thế cho đến một lúc nào đó tuyến buýt của cậu vô tình lạc vào trái tim ai đó và rồi yêu và rồi thương. 

Cứ tạm bợ như thế để chờ một người mà cậu thực sự yêu thương, thực sự thuộc về cậu. Như cô gái ở ốc đảo nọ chờ chàng trai chăn cừu? 

Thời gian cứ trôi qua như vậy. Ngày rồi tháng rồi năm. Liệu rằng phải tạm bợ bao nhiêu lần nữa, phải bao nhiêu tuyến buýt lạc nữa mới tìm đến được với điểm dừng của hạnh phúc của yêu thương...

"Gia vị" của cuộc đời

Người ta vẫn thường ướp cuộc đời mình bằng vị mặn của nước mắt, vị đắng của hối tiếc, vị chát của tuyệt vọng và cả vị cay của hờn ghen. Họ yêu lấy nỗi buồn của mình chỉ vì họ đã quen với cô đơn. 

Nhưng, rồi một ngày một người con gái đến cạnh họ thủ thỉ " Có em ở đây rồi" thì những ngày tháng buồn bã, tẻ nhạt bỗng như trở nên xa xôi quá, nó nhẹ nhàng tan biến như những đám mây phiêu lãng trên bầu trời. Họ bất chợt buông những tổn thương, những kí ức về một cuộc tình đã "như ngày hôm qua" để nhường chỗ cho người mới đến xoa dịu trái tim ta, trái tim từ lâu chất chứa đầy những vết thương hằn sâu một miền kí ức. 

Và, rồi một ngày, người quay lưng đi. Chiều hôm ấy người nói với ta rằng " mình không nên gặp nhau nữa người ơi" những lời nói trong câu hát người vẫn thường nghe và người lấy đó làm lời chia tay. Lúc đó ta cũng dõng dạc nói một câu ta vốn đã phải nói nhiều lần "Người đi thì cứ đi, loay hoay thế nào là việc người ở lại". Thế mà lòng vẫn đau, vẫn cảm thấy trống trải và vẫn cảm thấy nhói ở lòng ngực trái mỗi khi nhớ về người. 

Thanh Hóa những ngày cuối năm, tháng "Hoài" lạnh lẽo trong sương lạnh phủ kín mỗi sáng sớm mai. Buổi trưa những tia nắng xanh xao bao trùm lên những vòm cây ủ rủ trong gió lạnh. Bỗng thèm cảm giác ngồi bên cạnh cửa sổ xe buýt nhẹ nhàng lướt qua những cuộc đời như hồi còn dựa mình vào phố. Đón tuyến buýt quen thuộc của làng quê và đi xa tít tắp. Ngồi trên xe mà vẫn cảm thấy lạnh vẫn phải siết chặp đôi tay để không cho mình run lên vì quá lạnh. Ấy thế mà nhịp sống ngoài kia vẫn cứ hối hả, những mảnh đời vẫn nhẹ nhàng lướt qua sau mỗi vòng quay của bánh xe. 

Ngoài kia những cặp đôi yêu nhau trở nhau đi trên những chiếc xe gắn máy, họ trao cho nhau những cái ôm ấm áp, những vòng tay đan xiết vào nhau mặc kệ cho gió mùa đông bắc nhẹ nhàng vuốt đôi má hồng bằng cái lạnh buốt mà nó vẫn thường mang lại.

Bỗng giật mình nhớ về những mùa đông đã qua. Tôi vẫn thường đánh mất một nữa của yêu thương trước mỗi khi mùa gió lạnh về và rồi lại một mình chênh vênh đi qua mùa đông, đi qua những tháng ngày gió mùa đông bắc thổi.

Cô bạn thân chia tay người yêu. Nó chẳng khóc như những cô gái khác, cũng chẳng cười để che đậy những vết thương như bao người. Nó bảo "tao cũng quen cái cảm giác này rồi, có phải tình đầu đâu mà nuối tiếc, giống như đi chung một chuyến xe, xuống cùng một điểm dừng nhưng hai người rồi sẽ đi vào những ngã rẽ khác nhau của cuộc đời. Rồi cũng sẽ phải "học cách đi một mình". 

Không phải tình đầu, tôi và người cũng vậy chẳng phải là tình đầu của nhau. Vô tình gặp nhau giữa phố quen biết, yêu thương, xa nhau. Cũng từng hứa với nhau thật nhiều, hứa sẽ cùng nhau đi đến hết Thanh Xuân. Mà đúng thật. Chiều hôm ấy cùng nhau đi hết Quận Thanh Xuân, tôi với người chia tay ở Ngã Tư Sở. Vậy chẳng là đi đến hết Thanh Xuân còn gì. Biết là còn thương nhau đấy, nhưng chẳng thể bên nhau bây giờ và mãi mãi. Mỗi người bước đi về một hướng trái ngược nhau, có lẽ ta và người đều nghoảnh mặt nhìn lại, nhưng chỉ là không cùng một lúc. Hai trái tim đã lỡ nhịp bên nhau.

Noel hối hả kéo đến, mặc kệ những cặp đôi yêu nhau ùn ùn trở nhau đi ngang qua ngõ, chẳng muốn đi đâu, không còn muốn hòa vào nhịp ồn ào của cuộc sống, muốn ở một mình, hút điếu thuốc gặm nhấm nỗi cô đơn trong bóng tối tĩnh mịch. Suy nghĩ vẩn vơ rồi lại xách máy ảnh đi ra phố, chưa khi nào thấy cô đơn như thế, giữa bao la những con người, bao la thế giới chỉ riêng ta với chiếc Canon 700D len 70-200. Nghe đâu đó bài hát "phía sau một cô gái" ta bỗng chẳng còn xao xuyến, chỉ cười "tiêu cự dài thì phải lùi xa mới lấy được net chứ". Như duyên tôi với người, tôi chỉ có thể đứng ở phía xa mà nhìn người hạnh phúc.

Rồi lại nhớ người, thầm nghĩ gửi một lời chúc giáng sinh an lành cũng là một cái lí do chính đáng mà, thế là rút điện thoại ra vội vàng bấm vài dòng tin nhắn. Gửi cả bầu trời yêu thương, nhưng rồi tin nhắn nhận lại chỉ là "ai vậy?". Người quên tôinhanh đến vậy sao, không còn lưu giữ lại chút kỉ niệm nào ư? Trái tim như vỡ tan ra thành từng mảnh nhỏ rớt rụng từng mảnh xuống đất vang tiếng leng keng đau đớn.

Cô bạn thất tình mới đó còn khẳng định tao sẽ không yêu ai nữa, tao đau lòng như thế đã quá đủ rồi. Ấy vậy mà hôm Noel lúc đang hì hục lấy nét để bắt những khoảnh khắc đêm noel tôi vô tình bắt gặp nó ngồi sau xe một chàng trai nào đó, ôm nhau tình tứ. Cô bạn thấy tôi, không từ bỏ cơ hội lợi dụng, lúc sau nó chạy đến giới thiệu cậu zai kia là bạn trai mới, và tất nhiên nó nhờ tôi chụp couple cho nó và cậu người yêu mới của mình. Trông nó hôm nay khác hẳn cô gái thất tình hôm nào, đủ biết cậu bạn kia giành bao nhiêu tình yêu để hằn gắn trái tim cô bạn. 

Chẳng phải tình đầu cũng không chắc có hay không là tình cuối, còn duyên phận bên nhau thì hãy trân trọng. Bởi một ngày khi duyên đã hết lại sẽ lạc mất nhau giữa gần 8 tỷ người ngoài kia. Chẳng biết tình đầu hay tình cuối. Mất nhau ắt sẽ đau. 

Và tôi biết tôi mất người...!