Niềm đông

Niềm đông

Trịnh Ngọc Lâm 2018-08-15 10:09:58 8 0 0 0


Mênh mang gió cuốn xa vời 
Trời xanh, biển rộng như mời riêng ta
Nào ngờ trời quá cao xa
Còn đời dâu bể ôm ta vào lòng

Muốn đời tự tại như rồng
Nhưng đời lại cuộn chất chồng niềm đau
Đã đành muốn sướng trước sau
Nào đâu có biết được câu biển đời 

Chờ ai dù cả cuộc đời
Dù cho dẫu có xa vời như mây
Giọt sầu vương rớt đâu đây
Bao nhiêu giọt nhớ như dây vướng mành

Đành mong chỉ một ngày lành
Đành mong chỉ sống chân thành với nhau
Đành mong người sẽ về mau
Đành mong đời đẹp vàng thau với đời...



Niềm tin đi lạc

Niềm tin đi lạc

Ngọc Thư 02-10-2017 1 14 0 1 [Truyện ngắn]
Niềm vui ... lưng chừng ..

Niềm vui ... lưng chừng ..

Đinh Minh Huệ 14-03-2017 1 6 0 0 [Thơ]
Đi qua mùa Đông

Đi qua mùa Đông

Phương Kem 14-04-2017 1 71 0 2 [Tản văn]
Đông về vắng anh

Đông về vắng anh

Mưa Ngâu 02-09-2017 1 68 1 1 [Tản văn]
Tâm tư người vùng sâu xa

Tâm tư người vùng sâu xa

Chu Long 14-08-2018 1 3 0 0 [Thơ]
Gửi hạ thương!

Gửi hạ thương!

Hoàng Oanh 14-08-2018 1 21 1 0 [Thơ]
Ngày vui

Ngày vui

Trịnh Ngọc Lâm 14-08-2018 1 6 0 0 [Thơ]
Cô thu

Cô thu

Trịnh Ngọc Lâm 14-08-2018 1 5 0 0 [Thơ]
Có bốn mùa

Có bốn mùa

Chu Long 13-08-2018 1 5 0 0 [Thơ]
Dân vạn đại

Dân vạn đại

Chu Long 13-08-2018 1 11 0 0 [Thơ]