Sau này không có ai lấy chị thì em

Sau này không có ai lấy chị thì em "nuôi" chị nhé?

An Hạ 2017-10-02 20:38:08 74 1 4 0


Gửi em trai của chị!

Hôm nay là một ngày đầy nắng, Hà Nội đã bước sang tháng Chín rồi đấy… chẳng hiểu sao lúc này chị lại nhớ về ngày xưa. Ừm, đọc đến đây có lẽ em cũng đoán ra phần nào rồi đúng không? Ừ thì… chị lại muốn nhảy việc. Cái tính bất cần đời đáng chết của chị lại một lần nữa trỗi dậy và thôi thúc chị “tìm một vùng trời mới”. Em biết sao không, chị đã nhắn tin này cho vài người mà chị chơi thân và quen biết để cân nhắc, câu trả lời nhận được là: “Bỏ việc rồi ai nuôi?”

Chị đã dành nguyên cả buổi sáng ngơ ngẩn vì câu nói đó và chị đã nhớ tới em trai của mình… Chị vốn là một đứa hay kêu ca than vãn, một chút chuyện cỏn con người khác chỉ hắt hơi một cái là quên ngay còn chị lại cứ ôm khư khư trong lòng để rồi hết than ngắn rồi lại thở dài từ sáng tới trưa, từ trưa tới tối… Chị nhớ lần đó chị cũng đã than vãn với em như vậy, không rõ là nguyên nhân vì sao, chỉ biết rằng sau đó chị có nói: “Sau này không ai lấy chị thì em nuôi chị nhé!”, và em đã gật đầu ngay mà chẳng hề có lấy một giây lưỡng lự.

Em!

Vì cớ gì mà ngày đó lại sợ ma đến vậy? Để đứa chị quỷ quái này nắm được điểm yếu và biến em thành osin sai vặt, ai trông thấy cũng tưởng chị em mình tình thương mến thương lắm, đi đâu cũng có nhau cơ đấy. Họ đâu có biết rằng chị chỉ được cái mác đi cùng cho em đỡ sợ ma thôi chứ thực tế em là tay sai của chị: Xách đồ, rửa bát, quét nhà, giặt quần áo... và hàng ti tỉ việc không tên khác chị đều bắt em làm… mà hồi đó sao em sợ ma quá đáng thế? Chỉ cần nhắc đến một chút là em như đỉa phải vôi, sợ bán sống bán chết, chị mà cố tình dọa thì kiểu gì em cũng khóc lên bờ xuống ruộng.

Em!

Vì cớ gì lại đẹp trai đến vậy? Đã thế lại còn cao nữa, đi cùng em chị bị “dìm hàng” kinh khủng khiếp, làm cho ai ai cũng phải thắc mắc rằng có thật hai đứa mình là chị em ruột không? Chẳng hiểu sao ngày xưa chị lại trẻ con thế, cứ hễ ai hỏi câu này là lại nổi khùng lên, nhẹ thì lườm cho cháy mi mắt, nặng thì chửi thẳng mặt người ta… Ờ, giới trẻ bây giờ gọi là chửi “sấp mặt” đó. Mỗi lúc như vậy em lại phải lôi lôi, kéo kéo chị về nhà để rồi chị giận cá chém thớt, mọi bực tức đều đổ hết lên đầu em vì cái tội “đẹp hết phần của chị”. Không biết em nghĩ gì nhưng dường như sau mỗi lần như vậy em càng ngoan ngoãn hơn, làm hết việc nhà để cho bà chị vừa lười vừa xấu này có thời gian rảnh để cày phim, đọc truyện. Nhưng mà, chị vẫn thấy phiền lắm, vì ngày nào cũng có cả tá đứa con gái chạy tới nhận chị nhận em, lúc thì gửi bánh gửi kẹo, lúc thì gửi thiệp, gửi thư,… Chị là shipper của em đấy à? Hả? Hả? Hả?

Em!

Vì sao lại học giỏi như vậy? Chỉ kém nhau có một tuổi thôi mà sao em cái gì cũng biết? Ừ thì chị cũng chẳng thiệt thòi lắm, vì có thằng em học giỏi nên chả bao giờ phải làm bài tập về nhà, tất cả giao hết lại hết cho em, sáng ra chỉ cần vác cái balo mà em đã chuẩn bị đầy đủ sách vở, bút mực cũng như bài tập về nhà cho mà nghênh ngang đến trường. Cơ mà nghĩ đi nghĩ lại vẫn tức, hừ, cùng cha sinh mẹ đẻ, cùng bộ gen đấy, ăn cùng mâm cơm đấy nhưng mà sao em thông minh vượt bậc còn chị lại “ngu lâu dốt bền” thế? Em đã bày trò gì hãm hại trí thông minh của chị phải không?

Em!

Vì sao bao nhiêu ngành nghề không thích mà cứ nhất quyết phải là cái nghề kỹ sư công nghệ thông tin khô khan cộc lốc này hả? Em có biết chị phải vất vả, khổ sở như thế nào mới có thể thi đỗ được không? Em đúng là rất biết cách hành hạ chị đấy… Có biết trường này, khoa này nhìn đi nhìn lại, nhìn trái nhìn phải cũng chỉ có duy nhất một mình chị là con gái không? Có biết là chị cô đơn lắm không hả? Hừ, chính em đã chôn vùi thanh xuân của chị ở ngôi trường quái quỷ này… Có biết cái cảm giác “vịt con xấu xí” lạc giữa một bầy “soái ca” là như thế nào không? Trong khi những đứa khác váy áo diêm dúa, son son phấn phấn thì chị của em từ sáng tới tối chỉ có quần bò áo thun, đầu bù tóc rối, đã thế lại thêm cặp kính cận 5 đi-ốp tối ngày dính lấy màn hình máy tính với đống đồ án lớn đồ án bé, code này code kia… Chị thiệt thòi lắm có biết không hả?

Em!

Tháng chín lại đến rồi… vì cớ gì lại đi lâu như thế? Hơn 10 năm rồi… Chị từ một đứa đứng bét lớp nay đã là một nữ kỹ sư công nghệ thông tin mà hàng trăm công ty thi nhau mời về làm việc rồi này? Thấy chị gái em giỏi không?

Ừ thì… Chị cũng bớt lười hơn rồi. Không tin em cứ hỏi mẹ xem, tất cả mọi việc trong nhà chị đều làm hết đấy! Rửa bát, quét nhà, cắm cơm, làm rau… chị đều làm tất! Giờ cho chị đi làm đầu bếp nhà hàng 5 sao chị cũng chẳng ngại ngần gì đâu.

Có một điều hơi đáng tiếc là chẳng có ma nào thèm để ý đến chị gái của em cả… Họ thấy chị từ xa thì đã chạy mất dép rồi… Vấn đề này chị cũng chịu thua, có lẽ tại chị gái em xấu xí quá chăng? Hay tại vì không model thời thượng? Hay là tại áp lực của người nổi tiếng? Hừm, đừng có mà cười, em lên google mà search xem mấy cái giải thưởng mà chị đạt được. Ừm, mấy cái cúp, bằng khen nọ kia chị đều để cả ở phòng của em đó. Vàng thật đấy, về mà xem…

Em trai ngốc!

Về đi em…

Ba mẹ nhớ mong em đã bạc cả đầu rồi đấy có biết không?

Ba ngày nào cũng đi làm về rất khuya mới về, rồi lại lên sân thượng hút thuốc và thở dài mãi không thôi. Chị sợ ba bỏ mặc chị và mẹ nên đã thuê xe ôm lén đi theo ba suốt một ngày một đêm, em biết không… Là ba đi tìm em đó… Chả trách vì sao ngày nào ba cũng đi hết một bình xăng. Ba bảo, thành phố này rộng lớn quá, ngày đó em đi vẫn còn quá nhỏ nên có lẽ đã quên mất đường về.

Còn mẹ… vẫn ngày ngày niệm kinh cầu phật. Mẹ hay đi chùa, nghe ai mách chỗ này chỗ kia cầu khấn linh thiêng lắm là mẹ đều đi, từ Bắc vào Nam hầu như ngôi chùa nào mẹ cũng đã từng đặt chân tới. Mẹ nói Đức Phật từ bi rồi nhất định sẽ có một ngày Ngài nghe thấu lời nguyện cầu của mẹ và mang em bình an trở về.

Em trai ngốc!

Chị xin lỗi!

Xin lỗi vì ngày xưa hay bắt nạt em, dọa ma em.

Xin lỗi vì ngày xưa học dốt khiến em suốt ngày bị bạn bè trêu chọc vì có đứa chị gái kém cỏi như vậy.

Xin lỗi vì bao năm qua dù đã cố gắng thế nào vẫn chẳng thể nào xinh đẹp lên để đi cùng em cho bớt chênh lệch hơn…

Về đi em…

Chị chẳng nhớ em đâu. Chỉ là chị mệt quá rồi. Chị muốn nghỉ việc mà nghỉ việc thì phải có người nuôi chứ? Chị không có chồng cũng chẳng có bạn trai, chỉ có duy nhất một thằng em trai là em… Vậy em không nuôi chị thì còn ai vào đây nữa? Mà cũng đâu phải chị ép, là em tự nguyện đồng ý rồi đó chứ?

Chị cho em thời hạn một tháng, trong tháng Chín này nếu như em vẫn nhất định không chịu trở về thì chị sẽ đi thẩm mỹ viện để kiếm lấy một anh chàng sẵn sàng nuôi chị đấy. Lúc đó em sẽ chẳng thể nào nhận ra chị được nữa đâu… Vì thế, hãy mau mau về đi trước khi quá muộn. Nhé!

Thôi, chị nói đùa đấy! Không có thời hạn gì đâu… Chỉ cần em bình an trở về thì dù có phải mất thêm bao nhiêu lâu nữa cũng được. Chỉ cần em trở về thôi… Nhé!