Sen trên cạn!

Sen trên cạn!

Ninh Thị Thảo 2017-08-28 01:09:38 54 1 0 0

Đơn giản chỉ là một con “Sen” thôi!


Chương 1: Nơi "Sen" nở.

Lại một mùa sen nữa tới giữa thung lũng của một vùng quê lặng tiếng người, ngôi nhà nhỏ nằm thỏm bên trong sườn núi giáp với đầm sen bạt ngàn. Những bông sen chớm nở đầu mùa bung mùi thơm nhẹ nhàng ngào ngạt bay theo gió, khóm nhụy vàng lớt phớt e ấp trong những cánh sen hồng khoe sắc… nếu đứng từ trên cao một đầm sen thu nhỏ trong mắt người nhìn tuyệt đẹp biết bao.

Đến mùa sen vậy là tôi tròn mười tám tuổi và cũng là năm tôi tốt nghiệp lớp mười hai. Tuổi mười tám với bao hoài bão và mơ ước, tuổi mười tám thần tiên và mỹ miều… khép đôi hàng mi tôi thấy một cuộc sống đầy màu sắc và tươi đẹp đang ở phía trước dẫu biết rằng tôi chỉ là một con “sen” sinh ra ở đầm sen và ngày ngày hái sen để sống. Tôi không có ba cũng chẳng có má, lại càng không có anh chị em thân thiết gì, tôi chỉ là một đứa bé bị vứt đi được một người phụ nữ lớn tuổi góa bụa nhặt về nuôi. Rồi từ đó người phụ nữ ấy trở thành người thân, người giám hộ nuôi dưỡng tôi nên người và tôi vẫn gọi với cái tên thân thương “Bà Ngoại”. Tuy lớn lên trong môi trường thiếu thốn nhiều thứ nhưng với tôi có Ngoại là động lực lớn nhất để tôi luôn vươn lên trong cuộc sống và trân trọng giá trị của cuộc sống này, Ngoại không cho tôi đầy đủ vật chất như những bạn cùng trang lứa nhưng Ngoại cho tôi tình yêu thương vô bờ bến của một con người với con người.

Mỗi ngày trôi qua với tôi chỉ có trò chuyện với những luống sen và chim muông gà vịt nhưng tôi luôn yêu đời và mỉm cười với cuộc sống. Trường học cách nhà khá xa và phải đi mất mười mấy cây số mới tới nơi nhưng tôi vẫn luôn cố gắng học tập, không chỉ niềm đam mê học tập mà tôi luôn khắc ghi trong thâm tâm lời ngoại dặn “chỉ có con đường học tập mới thoát khỏi mọi hoàn cảnh khó khăn”.

Nhưng cuộc đời dẫu có cố gắng tới bao nhiêu thì số phận vẫn là số phận. Ngày tôi cầm cái bằng tốt nghiệp cấp 3 loại giỏi về khoe với Ngoại cũng là ngày ngoại bỏ tôi ra đi vĩnh viễn. Tôi chỉ biết khóc, biết gào lên trong không gian tĩnh lặng không tiếng người xung quanh… dần dần mọi thứ dường như thiên thu hẳn, tiếng chim hót líu lo nay cũng ủ rũ trên cành cây, những đóa sen hồng cũng gục đầu không buồn nở… giữa cái thung lũng cô quạnh chỉ còn mình tôi ngồi bên xác Ngoại gào khóc thảm thiết.

Rồi từ đây không còn bóng ngoại kề bên, cũng bắt đầu từ đây tôi chỉ còn một mình cô đơn với đời. Bao hoài bão ước mơ cũng từ đây theo Ngoại tan biến… một ngày, hai ngày, ba ngày cho đến gần hai tuần tôi qua tôi ủ rũ trong cái ngôi nhà xơ xác một mình, môi tôi khô chóc vì thiếu chất thiếu nước, thân tôi phờ phạc đi vì suy sụp. Trong đêm hè nhè nhẹ bóng trăng tôi thấy mình thật nhỏ bé để với tới, Đã hơn một tuần tôi nhờ người chôn cất và an táng cho Ngoại về nơi yên nghỉ có lẽ đây là lần đầu tiên tôi bước ra khỏi nhà và ngồi ngắm trăng. Trong sâu thẳm tôi văng vẳng những lời thì thầm dặn dò của Ngoại, khép đôi hàng mi tôi biết mình phải chôn chặt nỗi đau và vững vàng bước tiếp.

Tôi chuẩn bị mâm cỗ nhẹ vì hôm nay đủ 49 ngày Ngoại xa tôi. Tôi dặn lòng phải thật mạnh mẽ bởi từ giờ trên con đường dài phía trước chỉ còn mình tôi bước, mọi chông gai không còn ai chỉ lối bước qua mà phải một mình đạp lên mà đi dù có phải đẫm máu dưới chân.
Cúi lậy ngoại ba lạy tôi quyết định thu dọn hành lý và mang theo khung hình Ngoại rời khỏi ngôi nhà nhỏ bên đầm sen. Đôi mắt nhạt nhòa nước tôi nhìn lại mọi thứ nơi tôi đã từng lớn lên với biết bao kỷ niệm, tạm biệt nơi tôi ở, tạm biệt những gì thân thương quá, tạm biệt những bông sen hồng, tạm biệt Ngoại… hẹn ngày con trở về. Tôi ngắt một bông sen ép vào trong quyển sổ nhật ký rồi đóng cửa ngôi nhà, kéo lại hàng rào trước nhà ngoảnh mặt bước đi mà nước mắt cứ chảy dài không nỡ rời xa.

Tôi lên thành phố với bao bỡ ngỡ xa lạ, mọi thứ như khác hoàn toàn trong tưởng tượng. Thành phố nhộn nhịp đông đúc là thế nhưng xô bồ hối hả không yên ắng nhưng thung lũng nơi tôi ở. Tuy là gái quê nhưng bởi tính hoạt bát và thông minh nên ở trường lớp tôi cũng được tìm hiểu về xã hội đôi chút, nhưng khoảng cách giữa giấy bút và hiện thực thì cách xa nhau lắm… bởi tôi vẫn chỉ là một con sen quê mùa.

Trong tôi niềm đam mê học tập và khao khát học Đại học vẫn còn cháy bỏng lắm, dù thế nào tôi vẫn phải cố gắng để bước qua mặc dù tôi biết rất xa vời. Thời gian đầu lên thành phố tôi xin vào làm chân bưng bê rửa chén ở những quán cơm, dần dà quen những người ở chợ rồi tôi lấy hoa về bán… Thời gian cứ vậy trôi đi cũng gần một năm tôi bươn chải với đời với những đồng tiền lẻ nhỏ nhặt tích cóp cho giấc mơ vào đại học của mình.

Chuyện từ đầu đầu chợ đến cuối chợ, chuyện mỗi người với con bé mười tám tuổi như tôi nghe đủ cả, tôi không ngây thơ nhưng cũng không nhạy bén đến mức nghe đủ thứ chuyện đời từ những người trong chợ, rồi đến chuyện của những cô gái bán hoa. Ở cuộc sống con đường ngắn nhất để đi đến với đồng tiền to là phải trả giá bằng cả trinh tiết của một người phụ nữ. Khi nghe những lời diêm dúa nhưng thực tế từ một người chị từng trải mà tôi sởn hết cả da gà.

– Sen à! Em đang còn như búp măng non nõn nà và tinh khiết, cộng thêm khuôn mặt khả ái, làn da trắng hồng thêm thân hình của tuổi mười tám căng tròn… chà… chà… sẽ khiến những thằng đàn ông có tiền say em như điếu đổ cho mà coi, sẽ vung bao nhiêu cũng không tiếc chỉ muốn được gần em thôi.

– Chị này, em không phải loại đó.

– Vậy em từ bỏ ước mơ vào đại học rồi à?

– Nhưng vào đại học đâu nhất thiết phải làm chuyện đó.

– Vậy làm gì?

– Thì bán hoa như em…

– Hư… bán hoa như em thì đến già cũng chả bao giờ đi học đại học được.

– Nhưng không nhất thiết phải làm nghề đó.

– Thì chị chỉ nói thế thôi, vì đời con gái mong manh lắm.

– Em biết.

Trong thoáng chốc những suy nghĩ điên dại le lói trong đầu tôi khiến tôi phân vân. Là dơ bẩn, là xấu xa nhưng đâu phải ai cũng sẽ như vậy đâu, miễn sao mình gần bùn mà không hôi tanh mùi bùn là được và chỉ có con đường học tập mới thoát khỏi mọi khó khăn của cuộc sống mà thôi. Trong chốc lát tôi muốn vứt bỏ cái tôi và sĩ diện của mình để đánh cược cuộc đời xem sao…?

--------

Gần một năm tôi xa thung lũng, xa đầm sen và cũng gần một năm tôi bỏ lỡ ước mơ của mình. Sắp đến mùa sen và tôi cũng chuẩn bị thêm một tuổi, đêm thành phố những ánh đèn lập lòe màu sắc, tôi lang thang những con phố vắng bóng người bỗng bước chân dừng lại dưới chân một toàn nhà cao vút. Ánh mắt tôi xa xăm và hạnh phúc đến lạ thường khi nhìn vào từng ô cửa nhỏ trong tòa nhà, có ô cửa tối sầm chắc chủ nhà đi vắng hoặc đã ngủ say, có ô cửa còn đèn điện sáng phải chăng họ đang còn quây quần cùng nhau vui vẻ trò chuyện hát ca… họ có gia đình, có cha mẹ, có người thân… thật hạnh phúc biết bao. Tôi không thấy tủi thân hay buồn mà ngược lại khi nhìn những ô cửa đang còn đèn sáng tôi thấy hạnh phúc và môi mình mỉm cười khi nghĩ về cái gọi là gia đình.

Khi kết thúc những mơ mộng miên man về cảm giác gia đình tôi lại thủng thẳng bước đi về phía con đường mình cần đi, trong phút chốc tôi khựng lại khi thấy một người đàn ông đang ngồi dựa mình trên ghế đá ven đường hai mắt nhắm tịt ăn mặc thì rất lịch sự lại để một chiếc cặp bên cạnh có vẻ như là có giá trị, nếu chỉ là người dưng có lẽ tôi nên lướt qua nhưng là con người thì lại không nỡ bởi nhìn cách của người đàn ông đó lại ngồi nơi nhiều tệ nạn vậy sẽ dễ bị mất trộm lắm hoặc anh ta bị làm sao thì sao nên mới ngồi giữa đường như thế. Tôi tiến lại gần khẽ lay lay.

– Anh gì ơi? Anh không sao chứ? Đừng ngồi đây mà về nhà đi kẻo cảm đấy, mà ngồi đây nguy hiểm lắm.

Ánh mắt lờ đờ rồi anh ta cũng ngước lên nhìn tôi.

– Tôi không sao!

– Vậy anh về đi đừng ngồi đây nữa khuya rồi lạnh đấy?

– Còn cô cũng khuya rồi còn lang thang đây.

– À… tôi, cũng đang định về đây.

Thấy người đàn ông ấy không sao tôi quay mình bước đi nhưng lời nói của người đó khiến tôi một lần nữa khựng lại.

– Tôi muốn có một người ở với tôi đêm nay.

– …

– Cô ở với tôi đêm nay nhé? À… hai hoặc ba đêm nữa, rồi cô muốn bao nhiêu cũng được.

– …

– Không phải cô cũng đang cần một người bên cạnh mình đó sao?

Chưa kịp dứt lời tôi thẳng tay “tát” một cái thật mạnh vào má người đàn ông đó khiến người đàn ông ngã nhoài về phía sau, rồi tôi quay người đi thẳng. Đi chừng một đoạn tôi ngoái đầu nhìn lại thấy anh ta vẫn tư thế đó trên mặt đất, tôi nghĩ bụng chẳng nhẽ anh ta yếu đuối đến vậy sao. Bước thêm mấy bước nữa tôi vẫn thấy anh ta y như vậy trên mặt đất. Tôi quay lại bước đến bên anh ta thấy anh ta vẫn nhìn tôi không chớp mắt, miệng khẽ mỉm nhưng nét mặt như mệt mỏi.

– Anh không sao đó chứ?

Lúc này mới thấy anh ta đứng dậy kéo phẳng vạt áo vest:

– Tôi nghĩ cô cũng là người đang cần người bầu bạn như tôi.

– Tôi không cần.

– Nhưng tôi cần.

– Anh cần thì anh tự đi tìm người khác đi.

– Nhưng giờ này tìm ở đâu ra?

– Thiếu gì các vỉa hè.

– Thì cô cũng đang ở vỉa hè đó thôi.

– Nhưng tôi không phải loại gái đó.

Miệng anh ta khẽ bĩu môi.

– Thái độ anh là gì vậy?

– Không có gì chỉ là tôi đang căng thẳng quá cần người giải stress thôi.

– Nhưng tôi không phải công cụ mà anh cần đâu… vậy nhé… bye.

Lại một lần nữa tôi quay người bỏ đi nhưng không thành bởi một bàn tay to to mềm mềm nắm lấy bàn tay tôi.

– Thật đấy tôi rất cần một người bên cạnh với tôi, ban đầu tôi không định nhưng vừa nhìn thấy em đứng nhìn lên những ô cửa sổ trên tòa nhà thì tôi có ý định không muốn đi tìm nữa.

– Đồ biến thái.

Tôi định vung tay “chát” lần nữa thì đã bị bàn tay kia của anh ta nắm chặt lại.

– Mặt tôi có giá lắm đấy không phải em có quyền tùy tiện đụng vào đâu.

– Ọe… anh khiến tôi phát nôn, chỉ những lời anh nói thôi cũng đủ biết anh là tên vô lại rồi.

– Vậy em thấy tên vô lại nào mà thẳng thắn ra mọi giá theo yêu cầu của em chưa?

– …

Mắt tôi tròn xoe ấm ớ không biết nói gì hơn, anh ta không chỉ biến thái còn trơ trẽn hơn sức tưởng tượng của mình, công nhận mình hấp dẫn thật nhưng đâu phải cái kiểu ai nhìn cũng chỉ muốn chuyện đó thôi chứ, mà điên nhất là hắn nắm bắt được tình hình mình đang cần tiền để thực hiện ước mơ nữa chứ. Chắc mình điên quá… OMG.

– Ý em sao, trễ lắm rồi tôi không muốn đôi co nữa đâu?

Tôi tặc lưỡi nhắm mắt nói liều để cắt đứt với anh ta:

– Tôi đồng ý nhưng với điều kiện anh phải trả tôi 100 triệu?

– Tôi đồng ý.

Bất ngờ cái đùng tôi không biết sao mà lường, 100 triệu chứ đâu phải con số nhỏ mà anh ta dễ dàng như vậy, và lại chắc gì anh ta có thiệt trong khi đó xã hội bây giờ lừa đảo để dụ trẻ thanh niên lấy nội tạng nhiều ghê… chỉ nghĩ thôi tôi đã khiếp rồi.

– Em vẫn còn phân vân và lo sợ phải không?

Tôi bặm môi mắt liếc liếc nhìn anh ta gật gật. Bán tín bán nghi và bắt đầu trong tôi thấy một sự sợ hãi không hề nhỏ, ba chân bốn cẳng tôi chỉ muốn chạy thật nhanh để thoát khỏi con người này nhưng bị anh ta vội ôm chắc lấy người.

– Em bị tôi bắt cóc rồi nên im miệng không là chết đấy.

– Á… thả tôi ra… cứu… cứu… tôi với.

Anh bịt miệng tôi lại rồi kéo tôi lại chiếc ô tô để đó cách 5m. Tôi bị ném vào xe như người ném một con heo vào chuồng vậy là một con sen như tôi coi như đời tàn rồi. Trong suy nghĩ tôi vừa sợ vừa hối hận vì có lòng tốt bị lợi dụng thế này. Anh ta khóa xe tôi có giãy nảy kiểu gì cũng bị anh ta ngăn lại, bàn tay anh ta nắm chặt giữ tôi khiến nó đau đớn và đỏ ửng.

Đọc tiếp: Chương 2: Ma lực của đồng tiền.