Tuổi trẻ và tôi

Tuổi trẻ và tôi

Thu Trang 2017-10-23 06:59:22 19 1 0 0


Tuổi trẻ, thất bại một lần thì đã sao?

Thất bại thì đã sao, còn đôi tay, còn trí óc, gầy dựng lại không còn là vấn đề nữa!!!

Còn trẻ là còn nhiều thời gian, còn nhiều thử thách phải vượt qua. Ta không vấp ngã, không thất bại thì sao có thể từ đó rút ra kinh nghiệm cho bản thân? Chúng ta luôn nghĩ rằng, phải lấy kinh nghiệm của lớp người đi trước làm tiền đề, rồi từ đó rút ra cho bản thân mình một hướng đi đúng đắn. Ấy mà sao ta không nghĩ, bản thân mỗi người mỗi hoàn cảnh, mỗi thách thức khác nhau, thì đương nhiên kinh nghiệm cũng sẽ khác nhau từ một ly đến một dặm?

Nói thế không có nghĩa là bản thân ta không thèm xét đến kinh nghiệm của đàn anh, đàn chị. Mà chỉ muốn nêu rõ một quan điểm rằng có thất bại mới có thành công, quan trọng là bài học sau mỗi lần vấp ngã ấy bạn đã nhận ra nó chưa? Nếu chưa, hãy đứng lên từ nơi bạn đã ngã, phủi đi bụi bặm, làm sạch vết thương, nhìn lại cả quá trình đi trên con đường ấy, đâu là thứ khiến bạn vấp ngã. Là tảng đá nhỏ nằm ngáng đường bạn, là ai đó đã xô bạn té hay chính bạn đã tự quàng vào chân mình trong lúc bước đi.

Sau khi nhìn rõ được vấn đề, lúc này chính bạn là người sẽ quyết định bước tiếp hay dừng lại, chọn một con đường khác để đi. Tùy bạn, đừng để mình hối hận.

Có thể tôi hiểu được lý do chúng ta sợ thất bại!

Đầu tiên phải kể đến là nền móng của nó. Thật khó khăn cho ta khi quyết định làm một điều gì đó mà không có người chỉ dạy, bảo ban. Không như lúc mới vào trường học, ta được giáo viên cầm tay, dạy dỗ nắn nót từng chữ một. Khi bước ra trường đời, cái ta đối mặt là sự cạnh tranh khốc liệt của nó, vì vậy, để tìm được một người thật tâm giúp đỡ ta trong cùng lĩnh vực phải như mò kim đáy bể. Bởi dường như, mọi sự thành công đều phải trải qua gian nan thử thách cực kỳ khốc liệt, tại sao họ phải chia sẻ hết những kinh nghiệm xương máu mà họ có được cho lớp người đi sau, những người chưa từng giúp họ trong những lúc khó khăn, gian khổ nhất? Cái họ chia sẻ cho thế giới, những thứ mà ta đọc nhiều lần trên internet, phải chăng đó chỉ là bề nổi kinh nghiệm của "tảng băng" kiến thức mà họ đã đạt được.

Tiếp theo có lẽ phải kể đến chính là những người xung quanh? Đã bao giờ bạn nhận được cái bĩu môi từ mọi người khi nói đến ước mơ của mình, đã bao giờ bạn nhìn thấy sự châm chích, ánh mắt nghi ngờ từ chính những người mà bạn tin tưởng. Vâng, tôi nghĩ điều đó cũng là một trong những lý do lớn gây ra nỗi sợ thất bại của chính bản thân. Trước đó, bạn đọc hàng trăm bài viết về những khó khăn mà bạn sẽ gặp phải khi bạn quyết định làm việc gì đó. Có phải chính nó đã khiến bản thân bạn sợ sệt vả nản chí dù trước đó bạn đã chuẩn bị tâm lý mạnh mẽ cỡ nào đi chăng nữa. Điều đó khiến bạn muốn được nghe ý kiến từ mọi người. Tuy nhiên, thay vì những ý kiến chân thành, có thể bạn sẽ được nghe những cụm từ đại loại như "mày có làm được không, lớ ngớ thì bị tụi nó lừa cho", "tao nghĩ mày không hợp với cái đó đâu, thôi lo học hành đàng hoàng đi, ra trường có công ăn việc làm còn ngon hơn!", "mày á??? thôi dẹp, dẹp mấy cái suy nghĩ viễn vông đó đi...", bla bla...

Rồi bỗng, bạn cảm thấy thất vọng với bản thân "có lẽ mình không làm được thật", thất vọng với mọi người khi họ không cho bạn dù là chút động lực nhỏ nhoi, thấy sợ lỡ như thất bại, bạn sẽ nhận được vô vàn lời nói, ánh mắt chê cười "tao đã bảo mày làm không được rồi mà không nghe....". Thế là bạn bỏ đi con đường đó, trở lại với một hình mẫu rập khuôn ban đầu, chấp nhận trở thành một con người bình thường trong bao con người bình thường khác....

Một lý do nữa có thể do chính bản thân bạn không? Bạn có mắc căn bệnh để mai tính, thời gian còn nhiều thì lo gì, rồi thì quanh năm suốt tháng đều là mai tính. Đến khi nhận ra, bạn đã hết cơ hội cho ngày mai rồi, cái bạn còn chỉ là thời gian đủ để bạn sống lay lắt qua ngày. Bạn không muốn thực hiện nó trong ngày hôm nay, vì bạn nghĩ mình chưa đủ kiến thức, tài liệu dành cho nó. Bạn nghĩ, có lẽ ngày mai mình sẽ siêng năng hơn chút, tích lũy thêm kinh nghiệm đã, dù gì cũng biết gì đâu mà làm. Bạn lại trở lại với những thứ hấp dẫn bạn đầy rẫy trên internet, cho tới ngày mai bạn tiếp tục với suy nghĩ lỡ rồi, chơi nốt hôm nay thôi...

Cứ thế, bạn có muốn thất bại cũng trở nên khó khăn trong khi thành công cũng không còn bóng dáng đâu nữa rồi. nó cứ xa tầm với của bạn như vậy, đến khi bạn ý thức được thì thật sự đã muộn rồi....      

Thất bại thật ra cũng không đáng sợ như ta nghĩ, nó cũng giống như việc bạn phải tốn cả chục cuốn vở tập viết chỉ để đổi lấy những dòng chữ đều đặn, gọn gàng và sạch sẽ vậy. Nếu bạn đã từng thất bại, đừng quá buồn phiền đau khổ bạn à. Coi như đó là thứ để đánh đổi một tương lai sáng lạn đi. Mặc kệ đời, mặc kệ người, đường ta, ta cứ bước, đường người, người cứ đi. Và nếu như ai đó chê cười bạn, hãy nói với họ "thất bại thì đã sao, tôi là cố tình thất bại để lấy kinh nghiệm đấy, các người giỏi thì thử thất bại cho tôi xem, tôi không thích nói chuyện với những người không có hiểu biết".