Thanh xuân màu cỏ

Thanh xuân màu cỏ

Huyền Hạ 2017-06-06 16:44:16 186 1 0 0

Gửi cho ai đó trong những ngày tháng non xanh của cuộc đời, xin hãy để thanh xuân là màu cỏ.


Thanh xuân… miên man, bình yên chảy trôi qua từng kẻ hở của thời gian.

Đôi khi, ta ngỡ tuổi trẻ của mình mênh mang và mềm mại hệt như màu của cỏ, mướt xanh trong những dịch chuyển của khoảnh khắc mùa qua. Dẫu cuộc sống dài rộng, ngược xuôi mọi ngả nhưng bao giờ cũng để dành riêng một khoảng trời màu hồng. Nơi đó ngọt ngào và mãnh liệt để ta thấy yêu, thấy dư dả niềm tin để cho đi yêu thương và nhận lại. Có lẽ những ai đã đi qua những nốt màu của thanh xuân, một ngày giật mình ngước tìm những kí ức xa xôi bỗng thấy nhớ nhung, thấy nuối tiếc năm tháng cũ càng đã phủ đầy rêu bụi. Thanh xuân chỉ chớm nở trong một phần của cuộc sống, mơn mởn, ướt át như cỏ mềm rồi chỉ thoáng chớp mắt… đã trở thành quá khứ, quay về chỉ còn lại là kỉ niệm bạc màu.

Thở dài là tuổi trẻ vụt qua và rơi vào quên lãng.

Gửi cho ai đó trong những ngày tháng non xanh của cuộc đời, xin hãy để thanh xuân là màu cỏ.

Cũng giống như mùa là một phần của sự sống, xuân mang mùa đến, tuổi trẻ mang thanh xuân đi qua, liệu một ngày đã bạc màu kí ức có còn níu kéo lại chút gì? Sắc cỏ giêng hai mỡ màng, cứ lớn, cứ nõn nà, đòi được yêu, khát khao được yêu và cảm nhận từng chút ướt đẫm trong những cơn mưa vội đầu mùa. “Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa,bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa.” Tuổi xuân năm ấy vẫn ngọt lành, vẫn trong veo trong kí ức năm tháng, hình ảnh cô bạn ấy, cậu bạn ấy vô tình bước vào trong những nhung nhớ vu vơ bởi dáng hình thân quen. Lần đầu tiên ta cảm nhận được những dư vị của cỏ mềm gót chân, khi một mình độc hành trên con phố chơi vơi những cỏ. Lần đầu ta mãi miết nhìn theo dáng hình một ai đó trong mưa và thấy yêu lắm cảm giác này. 

Tình cảm những năm tháng đầu tiên của tuổi trẻ bao giờ cũng vội vàng, giục giã để chạy theo những rung động thiết tha như cỏ mà chẳng cần mảy may bận tâm điều gì, trong trẻo và trắng muốt, cũng chẳng lẫn bởi những đau đớn hay day dứt của những thứ tình cảm sợ sệt sau này. Thanh xuân năm ấy, ta sẵn sàng bỏ lại tất cả để chấp nhận cảm nắng một ai đó với tột cùng niềm tin, chấp nhận vắt cạn lòng mình cho chút nỗi niềm thương nhớ của thời gian. Đôi khi ta vẫn thấy mình đã không thể nắm bắt được một thứ gì đó và để cho suy nghĩ vẫn mãi miên trong những mệnh đề giả định bất khả giá như… Thời gian trôi làm sao níu giữ? Ngày ấy, thanh xuân ta từng miên man vô cớ trong những xúc cảm đầu mùa tê dại, là khoảnh khắc ta thấy mình biết bối rối và lặng im trước một ai. Thời gian cứ chảy trôi đi dù có cố gắng lật tìm nhưng không sao có được. 

Ta từng trách mình phân vân làm gì để năm tháng qua đi héo úa và hoang hoải, có chút thương để xa mãi trên chuyến xe cuộc đời vụt mất và tan loãng như bong bóng xà phòng. Tuổi trẻ mộng mơ như cỏ thơm đầu mùa mềm môi ướt át, ta ước ao thanh xuân và những thanh âm trong trẻo ấy hãy dừng lại như một cuốn phim dịu dàng quay chậm trong đời và hãy đừng vụt mất, nhưng không… thanh xuân không bao giờ chấp nhận để ta mang theo những kí ức bên mình mà nhẹ nhàng để chúng tự phủ mờ trong ngăn kéo của quá khứ. Dẫu sao đi chăng nữa, tuổi trẻ và những chớm nở ngày ấy cũng như cỏ mềm khi mùa qua, ngọt lành và bình yên quá đỗi!

Thanh xuân là quyến rũ, là say đắm hệt như cỏ. Ai nói chỉ có mùa xuân, chỉ có những ngọt lành mới khiến ta nhung nhớ.

Hạ sang liệu có nõn nà?

Cái cảm giác rát bỏng của đất trời khiến cỏ oằn mình, khô khát, nhưng ta biết cỏ đang ủ ấp dưới lòng đất mẹ để chờ giây phút hoài thai. Cũng như cỏ, thanh xuân đôi lúc khiến người ta thấy gục ngã và muộn phiền nhưng vô cùng mãnh liệt. Tuổi trẻ để ta cố chạy theo những khát vọng đang ấp ủ của mình, những mục tiêu và điểm đến lớn lao một ngày đã gửi về nơi phía hừng đông có mặt trời. Mặc cho bao xô đẩy, bao khắc nghiệt của cuộc sống, ta chấp nhận rời khỏi vòng tay và những chở che của gia đình để lăn lộn và cọ xát trên trường đời, để hiểu rằng mình đã lớn và thực sự trưởng thành. 

Tuổi trẻ là đam mê và bản lĩnh, ta sẵn sàng thách thức để trải nghiệm. Vấp ngã chứ? Thất bại chứ? Đã ví thanh xuân như cỏ mềm, thu đến chớm lạnh, cỏ yếu mềm dưới gót chân ai cũng giống như tuổi trẻ đôi khi gục ngã giữa đường đời tấp nập. Đó là lúc ta muốn khóc thật to, run rẩy giữa dòng đời xa lạ, muốn quay về bên gia đình, bên ba mẹ để được ôm ấp và yêu thương, để không còn phải đối mặt với thường nhật hỗn tạp.

Thế rồi…

Sau bao khắc nghiệt của tạo hóa, đông về cỏ lại xanh um, mát mượt chân người mặc cho hơi thở của gió có lạnh lùng đến mấy. Tuổi trẻ chênh vênh để ta thấy mình đủ dũng khí để đứng dậy, mạnh mẽ lên để thôi sợ hãi, để hiểu rằng “không ai có thể cứu rỗi cuộc đời bạn, trừ bạn” và can đảm bước tiếp.

Cái thường hằng trôi chảy của thời gian khiến tuổi trẻ của ta cũng hệt như màu cỏ, khi say đắm, ngọt lành trong những cơn mưa của thanh xuân, có khi lại tê dại, cô độc đến thăm thẳm bởi những ủ dột của cảm xúc. Thế rồi những năm tháng ấy vẫn cháy rực trong ta niềm kiêu hãnh mạnh mẽ về cuộc sống. Thanh xuân và những kỉ niệm đã nuôi lớn “tôi” của một ngày mai.

Liệu một ngày xưa cũ, thanh xuân đó có héo úa và tàn lụi như cỏ mềm lãng du? Xin hãy để thanh xuân là màu cỏ.