Tình xuyên tam quốc

Tình xuyên tam quốc

Nguyễn Hy 2018-02-21 04:36:52 925 2 6 198

Đây là câu chuyện với một cái nhìn hoàn toàn khác về một trong tứ đại danh tác của Trung Hoa - "Tam quốc chí". Một cô gái của thế kỉ 21, lại đầu thai về thời Tam Quốc, với ký ức vẫn được lưu lại của một cô gái hiện đại, chuyện gì đang đợi chờ cô?


Ngoại truyện: Tiểu Uyển (4)

Tiểu Uyển một mình độc sủng khiến cho ai nấy đều phải sợ hãi, đồng thời cũng khiến cho Tư Mã Ý và Hoa Hâm lo lắng.

Một hôm Hoa Hâm tới gặp Tư Mã Ý, nói:

- Bấy giờ ta với ông phải làm sao đây? Cô ta vừa tới đây chưa được hai tháng, thậm chí còn chưa trèo được lên giường của chủ công mà đã nắm được đại thế như vậy rồi, chẳng lẽ ông còn im lặng chờ tới bao giờ đây?

Tư Mã Ý nói:

- Tử Ngư nói sai rồi, là chủ công chưa trèo lên được giường của cô ta mới đúng. Cô ta sẽ không dễ dàng gì để cho chủ công đạt thành tâm nguyện đâu.

Hoa Hâm nói:

- Vậy bây giờ phải làm sao đây? Ta không thể đợi thêm được nữa. Ta có một kế, Trọng Đạt, ông phải giúp ta mới được.

Tư Mã Ý đáp:

- Ông cứ nói trước cho ta nghe đi đã.

Hoa Hâm nói:

- Chủ công say mê nhan sắc của cô ta vậy chúng ta chỉ cần tìm một Điêu Thuyền vào phủ Ngụy vương khống chế cô ta là được rồi.

Tư Mã Ý nghi hoặc hỏi:

- Ý của Tử Ngư là...

Hoa Hâm đáp:

- Tư Mã Uyển dù gì cũng đã ngoài hai mươi tuổi rồi, dù có xinh đẹp cách mấy cũng đã không còn trẻ tuổi, chúng ta sẽ đi tìm một nữ nhân khác, vừa trẻ tuổi xinh đẹp lại chịu nghe ta sai khiến như Điêu Thuyền nghe theo Vương Doãn khi xưa vậy. Để cô ta vào Ngụy vương phủ, ở bên chủ công, khiến chủ công bỏ quên Tư Mã Uyển, như vậy là được rồi.

Tư Mã Ý nói:

- Cách này của ông chỉ là hạ sách, nhưng dù sao cũng đáng để thử một lần. Mấy ngày nữa là sinh thần của chủ công, ông liệu mà chuẩn bị cho kịp.

Hoa Hâm cười lớn nói:

- Được, cứ giao cho ta. Ta đã tìm được một người, tới tiệc sinh thần ta sẽ nói cô ta là con gái ta vào để hiến vũ, như vậy là được rồi.

Tư Mã Ý lắc đầu, nói:

- Không được, ông nói như vậy sẽ giống y hệt Tư đồ Vương Doãn khi xưa dâng Điêu Thuyền cho Đổng Trác, không khéo sẽ khiến chủ công nghi ngờ.

Hoa Hâm nói:

- Vậy thì phải làm sao?

Tư Mã Ý đáp:

- Lời nói dối tốt nhất đương nhiên là lời nói dối gần với sự thật nhất.

Hoa Hâm nghe xong liền hiểu ý, gật đầu, nói:

- Được, chuyện này cứ để ta lo liệu, Trọng Đạt, cáo từ.

Nói xong Hoa Hâm đứng dậy rời đi.

Sinh thần của Tào Tháo tổ chức cực kỳ linh đình. Giữa buổi tiệc, Tào Tháo nâng ly rượu, cười lớn, hướng Tiểu Uyển bên cạnh nói:

- Hôm nay ta thật sự rất vui, nàng đồng ý đến đây với ta khiến ta thật sự vui mừng.

Tiểu Uyển cười nhẹ, nâng ly rượu của mình lên, nói:

- Ngụy vương đối với Tiểu Uyển vô cùng hậu ái, đương nhiên Tiểu Uyển cũng phải cảm kích.

Tào Tháo lại nói:

- Chỉ có cảm kích thôi sao?

Tiểu Uyển đáp:

- Tiểu Uyển là người phàm, không phải thần tiên, tình cảm đâu phải nói muốn quên liền quên, nhưng lòng người dù sao vẫn là lòng người, dùng chân tình ắt cũng sẽ có ngày cảm động.

Thấy Tào Tháo có vẻ hụt hẫng, Tiểu Uyển liền mỉm cười, rót rượu vào ly Tào Tháo, nói:

- Ngụy vương phúc trạch vạn niên, thọ ngang trời đất, chỉ cần người còn nhớ tới Tiểu Uyển thì sợ gì không có ngày Tiểu Uyển cảm động chứ?

Tào Tháo nghe xong liền cười lớn, vỗ tay lên bàn, nói:

- Hay cho câu phúc trạch vạn niên, thọ ngang trời đất, được, ta sẽ chờ tới ngày ta dẹp sạch phản loạn, thống nhất thiên hạ. Ta sẽ khiến nàng cam tâm tình nguyện về bên cạnh ta.

Tiểu Uyển liền cười, đưa tay nâng chén rượu, nói:

- Được, Tiểu Uyển sẽ chờ.

Lúc này đột nhiên tiếng nhạc thay đổi, một nhóm ca vũ xuất hiện, xiêm y thanh thoát, xinh đẹp vô cùng, đứng ở vị trí trung tâm là một nữ nhân, dung nhan tuyệt sắc, da dẻ trắng ngần, thân hình thon thả. Từng động tác múa uyển chuyển sinh động như câu hồn lạc phách. Tào Tháo vừa nhìn tới đã chú ý, đợi khi vũ điệu kết thúc xong thì liền lên tiếng:

- Không biết mỹ nhân đây là ai? Sao ta lại chưa từng thấy qua? Hình như không phải ca vũ thông thường trong cung?

Lúc này Hoa Hâm đứng lên, nói:

- Bẩm chủ công, đây là ca vũ thần vừa tìm được bên ngoài cung. Thần nghĩ rằng ca kỹ trong cung chủ công xem cũng đã chán, nay Tư Mã phu nhân lại không múa được nữa nên thần mới ra ngoài tìm, may mắn tìm được kỳ nhân, xin dâng tặng cho chủ công.

Tào Tháo nhìn nữ nhân kia một lúc, sau đó cười lớn, nói:

- Nàng tên gọi là gì?

Nữ nhân lên tiếng, nói:

- Tiểu nữ tên gọi Quách Nữ Vương, xin ra mắt Ngụy vương, chúc Ngụy vương phúc như đông hải, thọ tỷ nam sơn.

Tào Tháo nghe xong lại cười lớn, nói:

- Tên rất hay, Quách Nữ Vương, cái tên này rất có khí thế.

Nói rồi Tào Tháo nhìn sang Tiểu Uyển, hỏi:

- Tiểu Uyển, nàng thấy nàng ta như thế nào?

Tiểu Uyển thực sự chẳng thèm quan tâm, lúc này bất đắc dĩ cười nhẹ, nói:

- Đúng là một cười trăm vẻ thiên nhiên, thật sự là một đại mỹ nhân.

Trong lòng Tiểu Uyển thầm nghĩ, Quách Nữ Vương sau này rõ ràng là thị thiếp của Tào Phi, nếu như hôm nay lại về tay Tào Tháo chắc chắn sẽ xảy ra họa lớn, hơn nữa Quách Nữ Vương này chắc chắn là do Hoa Hâm tìm đến để gây rối, nếu vậy tuyệt đối không thể để cô ta ở lại bên cạnh Tào Tháo.

Quách Nữ Vương nghe xong liền đáp:

- Tiểu nữ sao dám nhận xưng là mỹ nhân, nhan sắc phu nhân chim sa cá lặn mới thực khiến người ta say đắm. Tiểu nữ chẳng qua là có đôi tay biết vài chiêu trò vặt, múa rìu qua mắt thợ, không đáng để nói tới.

Tiểu Uyển nhìn thấy vẻ mặt của Quách Nữ Vương, lần đầu tiên cảm thấy một người sao lại đáng ghét tới như vậy. Tiểu Uyển cười nhẹ, nói:

- Quách cô nương tuổi trẻ hoạt bát, thật khiến người ta yêu thích.

Nói rồi Tiểu Uyển xoay sang Tào Tháo, nâng ly rượu lên, nói:

- Ngụy vương hôm nay có được mỹ nhân, Đồng Tước đài sau này lại có thêm một tài nữ, Tiểu Uyển xin chúc mừng Ngụy vương.

Tào Tháo nghe xong liền cười lớn, nhận lấy ly rượu uống cạn. Lúc này Quách Nữ Vương nghe xong liền lên tiếng, nói:

- Tiểu nữ có một thỉnh cầu, xin Ngụy vương đồng ý.

Tào Tháo đang lúc cao hứng, liền nói:

- Được, nàng cứ nói.

Quách Nữ Vương nói:

- Tiểu nữ muốn cầu xin Ngụy vương cho phép tiểu nữ vào Ngụy vương phủ hầu hạ Ngụy vương, mong Ngụy vương chấp thuận.

Lúc này Tào Thực liền cười lớn một tiếng, nói:

- Từ trước tới nay ca cơ đều là ở trong Đồng Tước đài, người ở trong Ngụy vương phủ lại có thể hầu hạ phụ vương là chính thất. Ngươi vừa mới vào phủ hôm nay, ngươi nghĩ mình là ai mà đòi hỏi được làm chính thất của Ngụy vương phủ?

Quách Nữ Vương nghe xong liền đáp:

- Tiểu nữ khi trước nghe nói Tư Mã phu nhân đây cũng là vừa từ Đông Ngô hiến cho Ngụy vương hôm trước thì hôm sau đã được dọn vào phủ Ngụy vương, vậy tại sao tiểu nữ lại không thể?

Tào Thực lại cười mỉa mai, nói:

- Phường ca kỹ như ngươi thì sao xứng đáng so sánh với Tư Mã phu nhân? Một ca cơ mà dám ăn nói hỗn xược, không xem ai ra gì, trước mặt phụ vương hồ ngôn loạn ngữ, ngươi cũng thật chán sống rồi.

Lúc này Tiểu Uyển lại lên tiếng, nói:

- Tam công tử cần chi nặng lời vậy? Quách cô nương cũng chỉ là nghĩ sao nói vậy. Ở phủ Ngụy vương hay ở Đồng Tước đài có gì quan trọng đâu, quan trọng là Ngụy vương nhớ đến cô, Ngụy vương muốn cô ở đâu, đúng không?

Quách Nữ Vương lại nói:

- Phu nhân nói lời này là không đúng rồi, nếu nói như vậy thì phu nhân sao lại ở trong Ngụy vương phủ mà không ở trong Đồng Tước đài?

Vừa dứt lời Tào Tháo liền đập mạnh lên bàn, quát:

- Câm miệng ngay cho ta.

Quách Nữ Vương lập tức quỳ xuống đất, không dám nói ra lời nào. Tào Tháo lại hướng Hoa Hâm nói:

- Hoa Tử Ngư, ngươi cố tình tìm hạng nữ nhân điêu ngoa này tới đây để làm ta mất hứng có phải hay không?

Hoa Hâm lập tức bước ra, quỳ xuống, nói:

- Hạ thần đâu dám, thần chỉ là muốn góp vui cho chủ công thôi, xin chủ công bớt giận.

Tào Tháo quát:

- Bữa tiệc đang vui vẻ đều bị ngươi phá nát, ngươi bảo ta tha thế nào. Người đâu, mang ả ta ra ngoài chém còn Hoa Hâm đánh ba mươi gậy cho ta.

Lúc này Tiểu Uyển liền lên tiếng:

- Ngụy vương đừng tức giận, hôm nay là ngày vui, không nên thấy máu. Hoa đại nhân là muốn tốt cho Ngụy vương, nếu nay Ngụy vương phạt ngài ấy thì sau này còn ai dám vì Tào Ngụy mà dốc sức nữa. Còn Quách tiểu thư đây dù gì cũng chưa đắc tội gì với Ngụy vương, mong Ngụy vương khai ân một lần mà bỏ qua cho họ vậy.

Tào Tháo nghe xong thì im lặng không nói, lúc lâu sau thì lên tiếng:

- Ta nể tình Tiểu Uyển không giết các ngươi. Hoa Hâm, ngươi nhiều lần công kích Tiểu Uyển nhưng hết lần này tới lần khác nàng ấy lại cầu xin cho ngươi, ta cảnh cáo ngươi, đây là lần cuối cùng ta còn tha thứ cho ngươi, còn tái phạm lần sau ta sẽ lập tức giết chết không tha, nghe rõ chưa?

Hoa Hâm nghe xong vô cùng tức giận nhưng cũng đành dập đầu lạy tạ. Tào Tháo lại hướng Tiểu Uyển, nói:

- Nàng muốn ta giải quyết Quách Nữ Vương thế nào?

Tiểu Uyển đáp:

- Quách cô nương dung mạo trầm ngư lạc nhạn, tài ca vũ cũng tuyệt diệu hơn người, nhưng chỉ tiếc xuất thân không phải danh môn khuê tú, không thể làm chính thất, chi bằng ban tặng cho Phi công tử làm thị thiếp đi.

Tào Tháo nghe xong liền gật đầu, nói:

- Được, ngươi muốn vào Ngụy vương phủ thì ta sẽ cho ngươi vào.

Nói rồi Tào Tháo hướng Tào Phi, nói:

- Phi nhi, nay ta ban cô ta cho con làm thị thiếp, con muốn đối với cô ta thế nào thì tùy con nhưng hãy bảo cô ta tránh xa ta ra một chút, từ nay về sau trong Ngụy vương phủ ta không muốn nhìn thấy cô ta.

Nói rồi Tào Tháo phất tay áo rời đi. Tiểu Uyển cũng đứng dậy đi theo, trước khi đi cũng không quên đáp lại ánh mắt căm tức của Hoa Hâm và Quách Nữ Vương bằng một nụ cười.

Lúc đi ra ngoài, Hoa Hâm tức giận đến mức đấm tay vào cột đá. Tư Mã Ý liền nói:

- Ông làm vậy chỉ đau ông thôi chứ có ích lợi gì đâu?

Hoa Hâm đáp:

- Cô ta thực đúng là hồ ly tinh, phá kế của ta chỉ bằng một câu nói.

Tư Mã Ý nói:

- Là do ông quá bất cẩn, tìm ra một nữ nhân điêu ngoa như vậy thì làm sao mà đối đầu được với cô ta? Bỏ qua việc này đi, ta thì lại có một mối lo khác.

Hoa Hâm liền hỏi:

- Là gì?

Tư Mã Ý nói:

- Tại sao cô ta không xin đuổi Quách Nữ Vương ra khỏi Ngụy vương phủ mà lại xin tặng cho Phi công tử? Việc này chắc chắn có huyền cơ.

Tư Mã Ý im lặng bước đi, vừa đi vừa nói:

- Cuối cùng thì cô ta đang muốn bày trò gì đây?

Đọc tiếp: Ngoại truyện: Tiểu Uyển (5)