Truyện phổ thơ Việt Nam

Truyện phổ thơ Việt Nam

Trung Ngo 2017-08-25 10:52:10 217 2 1 51

Những bài thơ gần gũi với học sinh như Chí Phèo, Ếch Ngồi Đấy Giếng, Cậu Bé Thông Minh các bạn thường được nghe bằng văn xuôi, vậy như thế nào nó được phổ thành bằng những vần thơ song thất của mình nhỉ?


Nói dối như Cuội, lừa quan lớn

Thế là Cuội men theo dòng suối

 Đến cây cầu lội xuống tắm sông 

 Sợ làm mất hết vài đồng 

 Nên mang cất ở trong người theo sông.


Bỗng có một quan ông cưỡi ngựa 

 Thoáng vội nhìn thấy đứa trẻ thơ

 Giơ tay cầm giống tiền đồng

 Bỗng quan nổi máu, trong lòng hỏi han:


- Này đứa bé mày làm gì dưới?

 Cuội vờ tìm rồi nói với quan:

 - Tôi mang vàng thỏi cho cha 

 Lúc chơi làm mất vài vàng, bạc, ngàn.


- Giờ tôi mới tìm ra một ít

 Kiểu này về nát đít với cha.

 Cuội vờ khóc, thấy thế quan

 Xuống ngựa cởi áo mò vàng dưới sông.


Rồi quan bảo: "để tao tìm hộ.

 Còn phần mày thì bước lên bờ"

 Cút mau đừng để ông chờ 

 Hắn ta muốn một mình mò vàng thôi.


Cuội bước vội lên bờ mặc áo 

 Mặc thêm quần, quan bảo: "Làm gì?" 

 Cuội đáp: "Tôi rét quá đi."

 Mặc đồ cho ấm không thì sốt cao.


Rồi quan hỏi: "Tên mày gì nhở? 

 Quê mày đang sống ở nơi nơi đâu."

 Cuội đáp: "Tôi ở Ba Lang. 

 Tên Dưng họ Bái ở làng Ba La."


Đợi quan ngụp xuống là phi thẳng 

 Quan lặn tìm mà chẳng thấy gì

 Trên bờ cũng chẳng còn gì

 Biết là bị gạt, tức điên, hận thù.


Bèn suy nghĩ, cuối cùng lấy tạm

 Bộ đồ mà Cuội mặc để kia 

 Che vào hạ bộ để tìm 

 Gặp ai cũng hỏi: "tên gì tên Dưng."


Nghe hỏi thế mọi người tủm tỉm

 Mãi đến khi gặp thím đàn bà 

 Tưởng quan chọc ghẹo nên la 

 Mới quay lại mắng thân tàn nên im.


Biết rằng đã bị "dìm" dưới nước 

 Nên đành về gắng nuốt hận này

 Buồn lòng nhưng chả biết ai

 Tức mà chẳng biết tên nào hại ta.

Đọc tiếp: Nói dối như Cuội, thừa kế