Tuyệt sắc nữ phụ

Tuyệt sắc nữ phụ

Mặc Nhan 2018-06-19 17:02:08 47 2 0 16

' Tử thần đến đòi mạng tôi rồi sao?' Một câu hỏi tưởng chừng khi vang lên sẽ sợ hãi mang theo những nuối tiếc cùng sự kinh hoảng, có điều câu nói này lại có thể nhẹ nhàng mà chui ra khỏi cổ họng không đau đớn, không sợ hãi mang theo sự kinh hoảng nhưng trong câu nói người ta không khó nhận ra sự nuối tiếc nồng đậm đối với một tình yêu vô vọng. Đoàng! Đoàng ! Đoàng! Tiếng súng xé rách màn đêm cùng với 3 viên đạn bạc bay đến chỗ cô với một tốc độ kinh khủng. Phập! VIên đạn ghim thẳng vào tim cô không chút thương tình, cũng giống như người đàn ông trước mặt cô. Tại sao lại giống đến vậy? Cái cảnh biển lửa ngày ấy cũng vậy. Tại sao?! Tại sao? Cái từ đó luôn lặp đi lặp lại trong đầu cô cho đến khi cô bước vào một giấc ngủ mà có lẽ chẳng bao giờ cô tỉnh lại được nữa. Trước khi chìm vào trong giấc ngủ vĩnh hằng cô vẫn cố nở một nụ cười dịu dàng với người đàn ông đó . Cô chìm vào trong bóng tối vô tận. Nhưng điều mà cô không ngờ nhất là cô lại có thể tỉnh lại ở trong một cỗ thân thể khác. Từ lúc đó, cô đưa ra quyết định mà có lẽ trên đời này chẳng ai có thể làm lung lay nó nhưng tại sao những người đàn ông từ từ xuất hiện trong cuộcsống của cô luôn làm cái quyết định của cô lung lay vậy?


Chương 1: Moonlight - Sát thủ hoa bỉ ngạn

Dưới màn đêm lạnh lẽo, một căn biệt thự được bao trùm bởi một màu đỏ rực bởi những đám hoa bỉ ngạn, điều này khiến căn biệt thự đã đáng sợ vì lạnh lẽo, giờ càng trở nên bí ẩn và nguy hiểm. Nương theo ánh trăng mập mờ ta có thể thấy được một tuyệt hảo giai nhân với khuôn mặt đẹp không khác gì nữ thần. Đôi môi anh đào nhỏ nhắn đang nhâm nhi chút rượu vang đỏ 1865 được làm từ 100% Cabernet Sauvignon với một màu đỏ đậm tạo lên sự sang trọng mang theo quý phái cùng lịch lãm. Một màu đỏ đậm đang được khuấy đảo lên, sóng sánh trong ly chân cao, thân to nhưng miệng uống hơi nhỏ một chút, đủ rộng để uống nhanh và khi đã uống hết người ta còn cảm thấy hương rượu còn phảng phất đâu đây, như có như không mà quyến rũ người uống. Chiếc mũi dọc dừa trắng mịn thưởng thức hương thơm phả ra sau khi uống mang theo sự quyến luyến khó rời nhưng rồi lại nhẹ nhàng mang theo sự dứt khoát đến không ngờ, đặt ly rượu còn phảng phất hương vị tuyệt vời đến không nỡ rời xuống. Đôi mắt màu bạch kim hiếm có trên thế giới đang di chuyển theo từng con số đang bay nhảy trên chiếc laptop bạch kim của mình. Cô lấy tay nghịch những lọn tóc màu hoa lanvender của mình, đang rũ xuống và cất lên giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng:

"Không biết cựu bang chủ bang Devil đang đứng đó làm gì?"

Dường như biết mình đã không thể che dấu nữa, từ trong bóng tối có một bóng người bước ra, không khó để nhận ra đây là một người đàn ông dù đã chùm đầu kín mít. Hắn bước ra thật nhẹ như không hề có tiếng động nào phát ra, điều này càng chứng tỏ đây không phải một người bình thường mà là một sát thủ chuyên nghiệp. Đôi mắt đỏ rực tựa như máu của hắn ta nhìn cô với ánh mắt khó hiểu mang theo một chút gì đó gọi là thích thú, cô dành lấy quyền lên tiếng trước:

"Có lẽ anh đang định hỏi tại sao tôi có thể phát hiện ra anh hay anh định hỏi tại sao tôi lại biết anh là ai?"

Cô vẫn tiếp tục nhìn vào đống chữ số trên màn hình đang không ngừng bay nhảy chứng tỏ cô đang xâm nhập vào một tường lửa nào đó, có điều hình như nó cũng được phòng bị rất tốt nên cô mới phải tốn bao nhiêu công sức như thế, nhưng một điều chắc chắn là cô sẽ phá được tường lửa này. Điều đó càng được chứng minh khi cô đã bật lên máy tính bàn ở trong phòng, khi máy tính vừa mở cô đã không ngừng lướt nhẹ bàn tay mình trên bàn máy tính, như có như không mà trong ánh mắt cô có chứa ý cười, một nụ cười đắc thắng khi một người sắp thắng một bàn cờ khó giải hay nụ cười đó cũng giống khi những game thủ thắng boss ẩn thân mà chưa ai đánh được hoặc thắng  được đối thủ trong một cuộc thi quan trọng.

"Không hẳn là vậy thưa cô Alice, tôi chỉ là muốn hỏi tại sao cô biết tôi ở đó mà không kêu người bắt tôi?"

Hắn ta trả lời câu hỏi của cô bằng cách hỏi lại cô làm cô hơi dừng chuyển động ánh mắt của mình và lại tiếp tục nhìn hàng đống con số đang càng ngày bay lượn càng nhiều, càng nhanh trên màn hình laptop cùng máy tính. Cô hơi hé mắt nhìn hắn ta một chút rồi lại đưa mắt về màn hình máy tính, có điều lúc này cô chỉ dùng một tay đánh máy còn tay kia cô mở cửa tủ trong cái bàn gỗ rồi bắt đầu lục lọi bên trong một hồi, cuối cùng như thấy được đồ mình cần tìm cô lấy ra một tai nghe bluetooth roman X3S rồi đeo vào tai. Cô nhẹ nhàng dùng ngón tay thon dài lướt lên ngàn số trong danh bạ, cuối cùng cô dường như tìm thấy số rồi nhẹ nhàng bấm phím gọi, không khó để chàng trai trẻ bên cạnh nhận ra người này rất quan trọng đối với cô qua đôi mắt đang chứa một mảnh ấm áp cùng hạnh phúc. Nhưng chỉ mấy phút sau hắn liền nhận ra cô gái trước mặt mình đã thay đổi từ trạng thái vui vẻ cùng hạnh phúc  thành lạnh lùng mang theo một chút lo lắng chứa đựng sự bồn chồn. Tuy biểu cảm bất ngờ cùng kinh ngạc không thể tin mang theo sự hạnh phúc đến cực đỉnh khi cô nghĩ đến một cảnh tượng nào đó, chỉ lướt qua trên mặt cô vài giây những cũng được hắn thu sâu vào tâm trí.

Cô thấy mình hơi thất thố liền thu lại biểu cảm, tiếp tục hoàn thành công việc còn đang dang dở của mình, trực tiếp loại bỏ sự tồn tại của một người nào đó vẫn còn đứng ở trong phòng nãy giờ. Cứ thế tiếng vang vọng của bàn phím khi va chạm ngón tay đã hoàn toàn chiếm lấy âm thanh trong phòng, hắn ta thấy cô như vậy cũng chẳng nói gì, bước nhẹ về phía ghế sô pha dành cho khách ngồi xuống nhưng ánh mắt  đỏ rực không ngừng đảo quanh xem có ai ở ngoài không, có điều hắn không biết rằng những 'vị khách' như hắn luôn xuất hiện đột ngột và họ đều được cô đón tiếp một cách nhiệt tình mà không cần đến những người vệ sĩ bên ngoài.

 Mấy tiếng sau khi hắn sắp không chịu nổi được nữa thì cô mới nhẹ nhàng gấp laptop cũng như tắt máy tính đi, thật ra cô đã xong công việc của mình từ mấy tiếng trước rồi, chẳng qua trong thời gian mấy tiếng này cô mở một bộ truyện dài mấy trăm trang để đọc ấy mà. Cô thấy hắn không có ý định đi thì mới thương lòng nói chuyện với hắn một chút trước khi hắn chết ấy mà, cô nhẹ nhàng vén lọn tóc màu hoa lanvender để lộ một đôi khuyên tai được chạm khắc tinh xảo hình cỏ 5 lá và nói bằng giọng bình thường như chuyện này chẳng có chút liên quan gì đến cô vậy:

"Anh nhận lệnh của ai để tới đây?"

"Quý cô hình như nói gì đó hơi sai sai tôi chỉ đơn thuần đến gặp cô một lát để xem người con gái luôn nắm giữ mạch kinh tế của cả nước này là người như thế nào mà thôi. Hơn nữa..."

Cô cảm thấy giọng hắn đã có vài phần bực tức cùng khiêu khích được bao bọc chặt chẽ bởi sự lịch sự của một quý ông thì liền cảm thấy nhàm chán, mất đi cảm giác muốn chơi đùa cô liền để lộ bộ  mặt thật của mình và nhẹ nhàng cướp đi câu nói còn chưa kịp thốt ra của hắn:

"Hơn  nữa tiện tay anh cho một chút bột độc lên chai rượu vang của tôi trước khi tôi vào phòng , đúng chứ anh Alan? À đấy,  anh thấy chưa mới không gặp mấy hôm mà tôi đã quên mất tên anh rồi anh Devil- bang chủ bang Devil."

Khuôn mặt đang cười mà như không của hắn thoáng cứng lại đi kèm với đó là sự sợ hãi dâng lên ngày một nhiều nhưng lại được hắn che dấu qua một giây. Hắn cố gắng không để mình mất đi lý trí vì trong một bàn cờ nếu hắn mất đi lý trí thì cũng có nghĩa là hắn phải chết nên hắn cố trấn an mình và nói với giọng ngạc nhiên:

"Ồ không ngờ cô Alice lại biết đến tôi, tôi không biết mình nên vinh dự hay tự hào đây?"

Người con gái ngồi trên ghế da bỗng cười to một tiếng nhưng ánh mắt không hề hòa dịu như tiếng cười mà nó còn trở nên sắc bén và trầm tĩnh hơn lúc trước. Bỗng đôi mắt màu bạch kim nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của hắn ta làm hắn ta trở nên run sợ trước đôi mắt phượng đầy uy nghi đó và hơn cả hắn ta nghĩ đến 1 người à không 1 tử thần lạnh nhất từ trước đến nay mà hắn từng biết đến - Moonlight. Người con gái này giống y hệt biệt danh của mình đơn độc, lạnh lẽo và sắc hơn bao giờ hết. Ngoài ra cô còn có biệt danh là sát thủ hoa bỉ ngạn vì mỗi khi cô xuất hiện cũng là lúc tử thần tới điểm danh họ và đó cũng chính là những lúc những bông hoa trắng tinh như một tờ giấy trắng sẽ bị nhuốm lên một màu đỏ thẫm- màu đỏ của một màu máu và họ thường gọi đó là những bông hoa đó là hoa bỉ ngạn. Dường như thấy mình suy nghĩ có chút xa vời hắn lập tức lấy lại tinh thần nhưng ngay lập tức hắn dường như mất hết tinh thần mà suy sụp chỉ sau một câu nói của cô:

"Moonlight tôi chưa từng đón tiếp khách thế này bao giờ cũng không biết là Devil anh có trách hay không?"

Hắn ta mặt bỗng xuống sắc sau câu nói, khuôn mặt trắng bệch cùng với đôi mắt màu đỏ hoang mang chứa đựng một sự kinh hãi không chút che dấu đã hoàn toàn bán đứng vẻ cố trấn tĩnh của hắn ta, bây giờ cô gái không khó để xác định rằng mình đã trở thành kẻ thắng cuộc trong bàn cờ này. Hắn ta mang theo sự kinh hãi đến tột cùng và  nói:

"Tại sao?! Tại sao?!"

"Ồ thì ra đám người thuê anh không nói cho anh biết sao?"

Cô cười trầm thấp một tiếng, phải công nhận nụ cười này của cô rất đẹp dù cho nụ cười này đã làm cho tất cả mọi thứ phải run rấy sợ hãi bởi uy áp của nó.

"Ngày bang anh tận diệt có lẽ anh chưa kịp nhìn kẻ đã tận diệt chính bang Devil đâu nhỉ? Hay anh cho rằng mấy lão già kia sẽ giúp anh lấy lại cái bang nhỏ của mình?"

"Sao cô lại biết được thỏa thuận của chúng tôi?"

Hắn ta nhìn cô ngờ vực hỏi:

"Thật đáng thương vì anh đã đi tin lời mấy con cáo già đó và cũng thông báo cho anh biết thời gian của anh cũng không còn nữa."

Vừa dứt lời hắn ta lập tức ôm lấy bụng mình và phun ra một đống máu. Cô quay lại và nói:

"Ồ quên tôi chưa nói trong trà không có độc nhưng khi anh uống nó kết hợp với việc anh đã núp sau cây hoa bỉ ngạn và ngửi vô số thì nó sẽ trở thành một loại độc độc nhất vô nhị mà  chỉ có thần chết mới giải được nó thôi. Có lẽ hơi bất ngờ khi tôi đã uống rượu mà anh bỏ độc mà không sao nhưng tôi bật mí nhé, gói thuốc anh cho là tôi sáng chế ra mà cách giải độc thì chỉ có một mình tôi biết, vì thế trên thị trường người ta nói loại độc này không giải được."

Cô định bước ra khỏi phòng thì hắn cố gắng nói câu cuối cùng làm cô hơi sững người lại, ánh mắt cô có chút dao động:

"Moonlight xin cô hãy chứa chấp anh em của tôi, cầu xin cô!"

Nhìn hắn đang ôm bụng ngồi dưới sàn không còn chút ý thức nào mà vẫn cố gắng nói ra câu đó tâm cô có chút động, liền nói câu trả lời thỏa đáng nhất đối với hắn:

"Hoan nghênh và vĩnh biệt"

Sau đó cô chỉ phân phó người mai táng cho hắn thật tốt rồi bỏ đi trên chiếc moto thời thượng và vô thức lẩm bẩm:

"Có lẽ mình vẫn không thể máu lạnh được."

Thờ dài vài tiếng cô leo lên xe moto đi đến nơi mà cô cảm thấy là ấm áp nhất nhưng lại không thể ngờ chính vì vậy mà trái tim cô đã đóng chặt cánh cửa của chính mình. 

Đọc tiếp: Chương 2: Có gì đó vừa tan vỡ?