Tuyệt sắc nữ phụ

Tuyệt sắc nữ phụ

Mặc Nhan 2018-07-01 01:14:21 84 2 0 20

' Tử thần đến đòi mạng tôi rồi sao?' Một câu hỏi tưởng chừng khi vang lên sẽ sợ hãi mang theo những nuối tiếc cùng sự kinh hoảng, có điều câu nói này lại có thể nhẹ nhàng mà chui ra khỏi cổ họng không đau đớn, không sợ hãi mang theo sự kinh hoảng nhưng trong câu nói người ta không khó nhận ra sự nuối tiếc nồng đậm đối với một tình yêu vô vọng. Đoàng! Đoàng ! Đoàng! Tiếng súng xé rách màn đêm cùng với 3 viên đạn bạc bay đến chỗ cô với một tốc độ kinh khủng. Phập! VIên đạn ghim thẳng vào tim cô không chút thương tình, cũng giống như người đàn ông trước mặt cô. Tại sao lại giống đến vậy? Cái cảnh biển lửa ngày ấy cũng vậy. Tại sao?! Tại sao? Cái từ đó luôn lặp đi lặp lại trong đầu cô cho đến khi cô bước vào một giấc ngủ mà có lẽ chẳng bao giờ cô tỉnh lại được nữa. Trước khi chìm vào trong giấc ngủ vĩnh hằng cô vẫn cố nở một nụ cười dịu dàng với người đàn ông đó . Cô chìm vào trong bóng tối vô tận. Nhưng điều mà cô không ngờ nhất là cô lại có thể tỉnh lại ở trong một cỗ thân thể khác. Từ lúc đó, cô đưa ra quyết định mà có lẽ trên đời này chẳng ai có thể làm lung lay nó nhưng tại sao những người đàn ông từ từ xuất hiện trong cuộcsống của cô luôn làm cái quyết định của cô lung lay vậy?


Chương 2: Có gì đó vừa tan vỡ?

Kít!!!

Chiếc moto đời mới dừng lại trước một căn biệt thự được thiết kế theo phong cách Tân cổ điển. Tông màu trắng thanh thoát chủ đạo kết hợp với màu nâu của một số vị trí của ngoại thất ốp đá Marble hoặc gạch chỉ xám, cùng mái ngói Fuji xám rất sang trọng, tạo nên bức tranh màu sắc thật hài hòa và thanh nhã. Biệt thự có khá nhiều chi tiết dạng vòm, nhằm điểm thêm nét uyển chuyển cho những cây cột thẳng tắp, uy mãnh. Không tham hoa văn cầu kỳ, phào chỉ được lọc lựa những gì tinh mỹ nhất, trở nên thật mềm mại, đem lại vẻ đẹp nhẹ nhàng mà cao sang. Hệ cửa kính khổ lớn chắc chắn sẽ mang lại sự thông thoáng cho không gian sống, kéo thiên nhiên lại gần con người. Nhưng hơn cả là ngôi biệt thự được xây cạnh biển, từ ngôi biệt thư ta có thể thấy được tất cả khung cảnh tuyệt đẹp của biển. Cô bước xuống với một tâm trạng vô cùng vui vẻ vì sắp được gặp anh- mối tình đầu của cô và cũng như là người chồng sắp cưới của cô. Hôm nay, anh gọi cô đến đây chắc hẳn định cầu hôn đâu mà nếu không anh cũng chẳng chọn nơi mà cô thích nhất để hẹn còn là nửa đêm nữa chứ.

Dường như nghĩ đến điều gì đó mặt cô vừa hạ nhiệt thì ngay lập tức lại bừng đỏ và lan sang tận mang tai. Khó ai có thể nghĩ được một người mang danh là lạnh lùng, sắc bén và hơn cả là vô tâm lại có ngày vì nghĩ đến một chuyện mà mặt ửng đỏ còn hơn trái cà chua. Thức tỉnh sau cơn mơ mộng cô lập tức thay vẻ mặt 'con gái vừa biết yêu' trở thành một vẻ mặt lạnh tanh như ban đầu. Sau cánh cửa sang trọng đó khó có ai nghĩ đến rằng sẽ có một thảm kịch sẽ xảy ra ở đây chỉ sau mấy phút nữa.

Cô mở cửa bước vào phòng khách thì tháy một khung cảnh không thể tin được đập thẳng vào mắt mình. Người con gái ăn mặc vô cùng 'thiếu vải' đang uốn éo trên người chàng trai anh tuấn đến không thể thở được. Chàng trai mang vẻ đẹp của thần mặt trời, đôi mắt phượng hơi co lại khi thấy sự xuất hiện của một người nữa trong phòng nhưng chỉ phút chốc lại dãn ra. Tiếng nói đầm ấm của người đàn ông vang lên:

"Ồ, Alice em đến rồi đó sao?"

Câu nói quá quen thuộc cùng chất giọng ấm áp làm tim cô mềm nhũn ra nhưng không bao lâu sau người cô như bị đóng băng bởi chất giọng ấm áp đó.

"Alice à anh nghĩ chúng ta nên hủy hôn đi thôi!"

Vẫn chất giọng ấm áp đó nhưng cô thấy sao lại lạ lùng đến vậy? Vẫn khuôn mặt đó mà cô cảm thấy sao lại xa lạ đến thế? Tại sao cùng một người đó mà giờ lại lạnh lùng không chút tình cảm. Trong đầu cô hiện lên hàng trăm chữ tại sao, tại sao và tại sao nhưng có lẽ chẳng ai có thể trả lời được ngoài anh ấy. Tuy cô nghĩ rất nhiều thứ nhưng khi nói ra thì lại biến thành câu ngắn gọn, súc tích đến không tưởng:

"Được thôi. Nhưng hãy cho em một lý do."

"Cô muốn lý do đúng không? Được tôi cho cô. Đơn giản lắm tôi chán cô rồi muốn rời xa cô có được không?"

Anh mặt lạnh lùng không chút biểu cảm mà nói.

"Được, được chứ! Nhưng tôi thật không ngờ con mắt nhìn người của tôi đã giảm sút đi như thế!"

Cô chỉ biết sau câu nói nay cô cảm nhận được cái gì mặn chát rơi trên mặt. Được! Alex anh giỏi lắm suốt mấy chục năm tôi sống trên đời tôi chưa từng rơi ạt nước mắt nào vậy mà hôm nay tôi lại rơi nước mắt vì anh, đáng không? Nó chẳng đáng một chút nào nhưng tại sao trái tim tôi lại đau thế này,  cái cảm giác đau đớn đến tột cùng chứa đựng là sự bi thương vô tận này đã lấn áp cả sự căm phẫn mang theo sự  thù hận đến cực điểm của tôi dành cho anh!

Nhấc chân định rời khỏi căn nhà mang đến cho cô vô số niềm hạnh phúc mà cũng đem lại vô vàn điều đau khổ đến với cô thì cô sắc bén nhận ra được một viên đạn đang xé rách không khí bay tới chỗ cô với đích dừng chân là trái tim cô, theo bản năng cô tránh đi lại không tránh được nên đã bị trúng vai.

Ôm cái vai đã nhiễm màu đỏ thẫm của máu cô cố gắng nương theo ánh trăng mà chạy tới nơi cô thích nhất - biển. Cô dừng chân lại một vách đá và cô hoàn toàn thấy được bên dưới vách đá này có vô số đá ngầm nếu rơi xuống chắc chắn chỉ có con đường chết. Nhìn khẩu súng bạc đang chĩa thẳng vào mình cô cười rộ lên và trong tiếng cười đó có pha lẫn vô vàn sự bi thương. Ngửa cổ lên trời, cô nói:

"Tử thần đã đến đòi mạng tôi rồi sao? Nhưng tại sao chính người tôi yêu nhất lại chính tay giết chết tôi. Tại sao?!"

Cô gào lên một cách tuyệt vọng nhưng đáp lại cô chính là tia chớp quang tím rạch ngang trời như chính hai con người đã bị chia cắt.

'Pằng! Pằng! Pằng!'

Tiếng súng xé toạc màn đêm, những viên đạn nhỏ xinh chui ra từ nòng súng đã ghim lên nơi trái tim vốn đã lạnh băng của cô. Cô chỉ biết mắt mình mờ đi, không còn nhìn rõ cảnh vật xung quanh mình nữa. Nhưng cô chỉ mong nhìn thấy rõ hình bóng người con trai ấy...Người con trai mà cô yêu vô cùng.

Nhưng đáp lại tiếng lòng của cô là một trận cười sảng khoái và câu nói vô tình làm cô vô cùng sửng sốt mang theo sự kinh ngạc đến cùng cực:

"Cô nên chịu hậu quả của những việc mình làm đối với Hàn gia"

"Anh là người cuối cùng của Hàn gia!"

Đây tưởng chừng là một câu khẳng định chứ không còn là câu hỏi nữa.

"Đúng! Cô thấy hận vì đã không kịp ra tay trước sao, ha ha ha! Đã khiến cô phải thất vọng rồi!"

Anh lạnh lùng mang theo những đợt hàn băng làm mọi thứ xung quanh đều phải sợ hãi nhưng duy chỉ có cô cảm thấy thật yên lòng bao bọc quanh cái ấm áp.

Cô từ lâu đã không còn sức lực, giờ lại bị viên đạn hành hạ thì gục xuống, anh chỉ thấy trên môi cô là một nụ cười ngọt ngào phảng phất hương vị của tình yêu, đôi môi anh đào đã bị nhuốm một màu đỏ thẫm những vẫn không ngừng mấp máy nói câu:

"Tốt lắm!"

Anh đưa con ngươi băng giá được bao phủ bởi một màu sắc ấm áp như một buổi hoàng hôn mới đâu đó, nhìn thẳng vào khung cảnh chật vật của người con gái trước mắt mà cười, cười thật to như thỏa hết nỗi  lòng của mình nhưng anh lại rất khéo che dấu những giọt nước mắt đã rơi từ bao giờ. Dường như thấy mình chẳng thể che dấu nữa nên anh xoay người lại không muốn nhìn tiếp nữa bởi vì sâu thẳm trong tim anh biết nếu anh còn nhìn tiếp thì sẽ không nỡ nhìn cô chết, anh sẽ làm đủ mọi cách để cô sống, để anh có thể hằng ngày vuốt ve khuôn mặt kia...Nói những lời ngọt ngào như những cặp tình nhân hay làm. Nhưng, những ngọn lửa của sự thù hận nhanh chóng chiếm lấy trái tim anh mang theo tâm trí hắn đốt sạch những hình ngọt ngào mà hai người đã có. Anh  xoay người bước đi để lại cô gái trong màn đêm cô quạnh nhưng anh lại bị câu nói kia níu lại như tình cảm của cô đối với anh cố gắng kéo anh ra khỏi thứ mang tên hận thù.

"Anh còn nhớ ước hẹn của chúng ta không?"

Trong câu nói này, anh hoàn toàn có thể nghe thấy được sự cầu xin hèn mọn của cô gái mang theo những ảo tưởng hão huyền về tình yêu của hai người đặt lên tâm trí của cả hai, nhưng mỗi lần nhìn thấy hay nghe thấy giọng nói của cô anh lại nghĩ tới cái đêm đó.Từng ngọn lửa nhỏ cứ như được thêm động lực liền bùng cháy lên một cách mạnh bạo, đốt sạch những gì còn sót lại về ảo tưởng của hai người trong tình yêu, anh trả lời một cách quả quyết mà chẳng hề biết mình đang nói cái gì:

"Không! Một chữ cũng không!"

Một tiếng lạnh lùng trực tiếp phá tan những ảo tưởng về hai người sau này, cô đã từng ảo tưởng rằng, nếu như anh ấy còn yêu cô dù chỉ một chút thì cô chắc chắn sẽ thanh thản mang theo sự hạnh phúc mà vĩnh biệt cõi đời này nhưng có lẽ hai từ ảo tưởng sẽ mãi không thể biến thành hiện thực được. Nhưng cô biết trong tim cô không mang theo chút hận thù nào với anh, cô chỉ có chút nuối tiếc khi cô chưa kịp nói với anh rằng cô đồng ý làm vợ anh, dù rằng anh sẽ không cầu hôn nhưng từ này dù trong mơ cô cũng nghĩ tới. Nếu nó đã là ảo tưởng của chính cô, thì làm ơn hãy để cô bảo bọc cái gọi là ảo tưởng đó, đừng làm nó vỡ tan vì khi nó vỡ tan trái tim cô cũng theo từng mảnh tan vỡ đó mà biến mất.

"Vậy thì tốt rồi. Vĩnh biệt người em yêu thương nhất!"

Cô dang cánh tay trắng nõn của mình vọng lại như đang ôm cái bóng hình lạnh lùng đó. Khi cô buông tay xuống cũng là lúc cô rơi xuống biển.

Trước khi chìm vào khoảng không vô tận cô đã nghĩ rằng đây chính là cái giá phải trả cho ngày đó. Nhưng ngày đó tất cả đều chìm trong biển lửa còn bây giờ cô lại chìm trong đống nước biển mặn chát mà lạnh lẽo này.

---

"Nè anh có thật sự yêu em không?"

"Nè, anh nói gì đi chứ?"

Người con gái luôn miệng yêu cầu người con trai nói rõ cho mình biết. Hai người cùng nhau sánh bước sát mép nước nơi từng đợt sóng vỗ vào bờ cát rồi lại tan đi như bọt biển. Người con gái cứ lải nhải bên cạnh tại người con trai suốt làm cho người con trai phải dơ tay đầu hàng và nói với giọng nói ấm áp:

"Em nhìn xung quanh chúng ta mà xem, nước biển thì sùi bọt mép tức giận nhưng đất liền thì cóc sợ gì cả, các dãy núi thì chỉ muốn bao trùm lên tất cả, cây cối đua nhau vươn lên đón nắng, ánh sáng ban ngày thì chơi trò thay đổi màu sắc từng phút một, chim chóc thì bay lượn trên đầu chúng ta, cá mú thì lại có tránh để không bị ăn thịt bởi lũ chim. Thế giới rất đẹp, luôn kết hợp hài hòa với nhau như một bản hòa ca tuyệt hảo không có hồi kết và giữa bản hòa nhạc hùng vĩ của muôn vàn sự sống ấy trong thiên nhiên ấy có em- người con gái mà suốt đời này anh yêu thương."

"Vậy thì anh phải hứa khi nào anh gặp khó khăn gì thì em sẽ là người đầu tiên chia sẻ với anh được chứ?"

"Anh hứa! Nhưng em cũng phải hứa với anh khi chúng ta đến bờ biển thì phải có nhau, được chứ?"

"Em hứa!"

Nụ cười hạnh phúc của cô gái đã làm mọi thứ xung quanh gần như mất đi màu sắc mà chỉ để lại mỗi nụ cười đó ở trên đời.

Rồi bỗng hình ảnh cô gái xinh đẹp đang cười hạnh phúc đó vỡ tan thành trăm mảnh để hiện ra một mình ảnh mới của cô gái đó, âm u mà thê lương. Người con gái đó đã không còn nở nụ cười trên mỗi nữa mà thay vào đó là một nụ cười nhuốm đầy máu và mang theo sự thê lương nhiều đến khó tả. Người con gái ấy trước khi bị rút đi sinh mệnh đã cố gắng ôm lấy hình bóng của người con trai kia dù người đó đã quay lưng không thèm nhìn cô gái ấy lấy một chút.

'AAAA!'

Alan bừng tình trong cơn mộng dài và miệng không ngừng lẩm bẩm 

"Mình không sai, là cô ta đã hại gia đình mình tan nát, cô ta đáng bị thế!"

Tuy miệng luôn nói vậy nhưng anh lại bỏ quên trái tim của mình ở dưới đáy đại dương mất rồi.

Đọc tiếp: Chương 3: Thân phận của người phụ nữ


Phụ nữ có tuổi.

Phụ nữ có tuổi.

Lan Huong Nguyen 08-06-2018 1 75 1 0 [Thơ]
Đoạn tuyệt!

Đoạn tuyệt!

Venus Khổng 27-03-2017 1 25 0 0 [Thơ]
Thán

Thán

Trịnh Ngọc Lâm 20-10-2018 1 15 0 0 [Thơ]
Cánh diều tuổi thơ

Cánh diều tuổi thơ

Quang Đào Văn 20-10-2018 1 4 0 0 [Thơ]
Miên man kỷ niệm

Miên man kỷ niệm

Hoa Vien 18-10-2018 1 7 0 0 [Thơ]
Từ khi có em

Từ khi có em

Quang Đào Văn 16-10-2018 1 3 0 0 [Thơ]
Lớp học gia đình

Lớp học gia đình

Quang Đào Văn 16-10-2018 1 3 0 0 [Thơ]
Bài thơ đầu tặng em

Bài thơ đầu tặng em

Quang Đào Văn 15-10-2018 1 4 0 0 [Thơ]
Món quà

Món quà

Quang Đào Văn 12-10-2018 1 14 0 0 [Thơ]
Lòng em

Lòng em

Trịnh Ngọc Lâm 11-10-2018 1 36 0 0 [Thơ]