Tuyệt sắc nữ phụ

Tuyệt sắc nữ phụ

Mặc Nhan 2018-07-01 01:14:21 83 2 0 20

' Tử thần đến đòi mạng tôi rồi sao?' Một câu hỏi tưởng chừng khi vang lên sẽ sợ hãi mang theo những nuối tiếc cùng sự kinh hoảng, có điều câu nói này lại có thể nhẹ nhàng mà chui ra khỏi cổ họng không đau đớn, không sợ hãi mang theo sự kinh hoảng nhưng trong câu nói người ta không khó nhận ra sự nuối tiếc nồng đậm đối với một tình yêu vô vọng. Đoàng! Đoàng ! Đoàng! Tiếng súng xé rách màn đêm cùng với 3 viên đạn bạc bay đến chỗ cô với một tốc độ kinh khủng. Phập! VIên đạn ghim thẳng vào tim cô không chút thương tình, cũng giống như người đàn ông trước mặt cô. Tại sao lại giống đến vậy? Cái cảnh biển lửa ngày ấy cũng vậy. Tại sao?! Tại sao? Cái từ đó luôn lặp đi lặp lại trong đầu cô cho đến khi cô bước vào một giấc ngủ mà có lẽ chẳng bao giờ cô tỉnh lại được nữa. Trước khi chìm vào trong giấc ngủ vĩnh hằng cô vẫn cố nở một nụ cười dịu dàng với người đàn ông đó . Cô chìm vào trong bóng tối vô tận. Nhưng điều mà cô không ngờ nhất là cô lại có thể tỉnh lại ở trong một cỗ thân thể khác. Từ lúc đó, cô đưa ra quyết định mà có lẽ trên đời này chẳng ai có thể làm lung lay nó nhưng tại sao những người đàn ông từ từ xuất hiện trong cuộcsống của cô luôn làm cái quyết định của cô lung lay vậy?


Chương 5: Khi sự thật sáng tỏ

'Choang'

Ly rượu đỏ sóng sánh trước đó giờ vẫn còn nguyên vẹn mà giờ sao đã chia thành trăm mảnh nằm trên nền đá lạnh lùng thế kia...cũng như tâm tư hắn đang bộn bề trăm lần vậy. Tại sao khi không có cô hắn lại trở nên cô đơn như vậy, tại sao biết cô chính là người giết chết mẹ mình mà hắn vẫn thấy nhớ cô nhiều đến thế! Tại sao? Tại sao vậy hả?! Hàng trăm câu hỏi đang lượn lờ quanh hắn làm hắn đã rối trí nay càng rối trí hơn.

 'Pằng! Pằng!' 

 Khi tiếng súng vang lên cũng là lúc viên đạn bạc xé rách màn đêm bay thẳng đến chỗ hắn, à không nếu nói đúng hơn là bay thẳng đến cái não đang rối loạn như tơ vò của hắn. Hắn theo bản năng tránh né đi viên đạn, nhưng chỉ sau vài tích tắc khi hắn đem đôi mắt một màu cam ấm áp, hiền dịu như ánh nắng đang dần hiện lên sự khó chịu cùng sát khí lên người vừa bắn một phát đạn vừa rồi, thì hắn lại ngạc nhiên mở to hết cỡ đôi đồng tử màu cam kia, miệng lắp ba lắp bắp nói không lên lời:

 "Alice, Ali...ce" 

 Người con gái thấy thế cười như phi tiếu nhìn và người con trai mang một bộ dạng say xỉn so với mấy người nghiện rượu mà nói thì cũng hơn chắc mấy phần, thấy thế đôi đồng tử màu tím hiện lên tia không nỡ đối với người đã khuất, nếu nói thẳng ra là đối với Alice-người con gái chết cách đây không lâu, theo ánh mắt giọng nói của cô gái cũng mạnh mẽ hơn mấy phần nói: 

 "Nhìn lại vào mắt tôi đi xem xem tôi thật sự là ai. Alan à!" 

 Hắn nhìn vào đôi mắt màu tím ma mị mang theo sự thù hận cùng không nỡ đan xen với nhau rất đối lập mà lại quyến rũ, đôi mày kiếm của hắn chau lại một hồi và cuối cùng một giọng nói khàn khàn mang theo hơi men cất lên phá tan không khí quỷ dị trong phòng:

 "Cô không phải. Rốt cuộc cô là ai mà muốn ám sát tôi?" 

 "Tôi ư?" 

 Cô nhẹ nhàng nhấc bước chân, đi từng bước, từng bước cho đến khi đôi giầy của cô chạm hẳn vào của hắn mới dừng lại và nói với giọng nói vô cùng tức giận, mang theo sát khí đến rợn người, kết hợp với nó là đôi mắt tím ma mị tóe lên từng tia lửa giận:

"Tôi chính là người đã diệt sạch cả gia tộc họ Hàn và cũng là người chị của người mà anh đã giết cách đây không lâu-Alice"

Vừa nghe xong câu nói này, Alan lập tức sắc mặt trắng bệch lại, người không ngừng run lên từng hồi, để thể hiện sự xúc động của hắn khuôn mặt hắn đã hoàn toàn ướt đẫm nước mắt, đôi môi không ngừng mấp máy như không muốn tin vào sự thật:

 "Không thể nào! Không thể, không..." 

 "Vì sao lại không thể?! Anh nói cho tôi biết tại sao phải giết em ấy, em ấy chính là người cứu cậu cơ mà!" 

 Người con gái ấy dường như không thể kìm hãm được nữa tuôn ra hết mọi sự tức giận cùng tâm sự trong lòng mình, bao gồm cả sự bi thương vô tận cùng sự hận thù sâu thẳm. Dường như câu nói có sự đả động vô cùng lớn đối với Alan, hắn ta ngồi sụp xuống, ánh mắt màu cam dịu hiền dại ra như người mất hồn, hắn hỏi bằng giọng run run của một người sợ hãi cùng hoang mang:

 "Cứu tôi...ư?"

 "Phải! Anh không  nghe nhầm đâu! Chính em ấy đã cứu cậu đó! Em ấy đã đỡ cho cậu một viên đạn dù rằng em ấy biết rằng mình có thể sẽ chết! Sau đó em ấy còn cố gắng nói với tôi là hãy giúp cậu sống sót...Tôi thực sự đã làm vậy nhưng vô tình bố chúng tôi- người đứng đầu gia tộc sát thủ lúc đó đã biết được và vô cùng tức giận, lúc đó em ấy chỉ là một đứa trẻ 5 tuổi mà phải chịu những hình phạt tưởng chừng người lớn sẽ không bao giờ đỡ được...Tôi nhớ chứ! Nhớ lúc đó em ấy đã đứng ra bảo vệ tôi và chịu hình phạt gấp 2 lần. Khi em ấy chịu phạt về tôi còn nhớ em ấy đã nở một nụ cười nhẹ nhàng với tôi và nói 'Không sao đâu, mọi chuyện qua rồi mà'. Tại sao anh không giết tôi đi mà lại làm tổn hại đến em ấy! Hả! Tại sao?! Tại sao?! Anh nói cho tôi biết đi!"

 Câu cuối người con gái ấy đã không kìm hãm được cảm xúc nữa hét lên thật lớn , nước mắt tuôn ra như suối và cố nói một câu nói cuối cùng trước khi dời đi để khống chế bản thân không giết người con trai đang đau khổ, dằn vặt mình đang ở trước mặt:

 "Anh nhớ lại những gì đã làm với em ấy đi! Anh còn xứng làm người nữa không! Hôm nay tôi sẽ tha cho anh vì trước khi chết em ấy đã cố nhấc máy lên viết và gửi cho tôi một dòng tin nhắn ít ỏi: 

 'Hãy chăm sóc tốt cho anh ấy nhé! Vĩnh biệt chị gái yêu dấu của em!'

Anh biết không? Tôi đã cho rằng em ấy rất hạnh phúc khi sống với anh vì những mẩu tin nhắn ít ỏi mà mang đậm sự yêu thương ngọt ngào  của em ấy thường gửi cho tôi để khoe người con trai mà em ấy yêu. Nhưng tôi sai rồi! Tôi thật sự không nên để em ấy tự do quyết định như vậy, nếu như anh không phải là người em ấy gửi gắm tôi chăm sóc thì tốt biết bao vì tôi sẽ lập tức đưa anh đến với em gái tôi!"

Nói xong cô gái lập tức rời khỏi căn phòng sang trọng đó để lại một người đàn ông với khuôn mặt vô vàn cảm xúc. Là hối hận chăng? Hay đơn giản chỉ là thấy hận chính bản thân mình đã làm mất đi tình yêu của chính mình?

Đầu hắn bây giờ chỉ toàn bóng hình của cô mà thôi lúc cô cười xinh đẹp hay cô tức giận xù lông khi bị hắn trêu chọc trông thật đáng yêu và cả hình ảnh cô khóc nữa! Hắn chưa bao giờ thấy cô khóc lần nào cả, cho dù đau đến mấy cô cũng chưa từng rơi hạt nước mắt nào vậy mà vì hắn...cô đã khóc! Hắn thật đáng chết mà, khi có được thì không biết giữ mà khi mất đi mới thấy cô quan trọng đến nhường nào.

Tại sao hắn không nhận ra sớm hơn, nếu khi hắn nhận ra sớm hơn thì có lẽ hắn đã không mất cô rồi tại sao?! Tại sao vậy?! Hắn loạng choạng đứng dậy bước về phòng nơi mà cô đã tự tay trang trí và thiết kế. Hắn luôn thích phòng ngủ bởi vì nơi đây luôn có đâu đó hình dáng của cô, đáng tiếc khi hắn nhận ra là quá muộn màng. Hắn nằm xuống chiếc giường còn vương vấn mùi hương của cô mà tận hưởng và ngủ thiếp đi.

----------------------------------------------

'Pằng! Pằng! Pằng!'

"Anh còn nhớ ước hẹn của chúng ta không? "

Một cô gái đang nằm trên mặt đá lạnh lẽo cùng những vệt màu đỏ đang lan dần ra, làm ướt đẫm một mảng áo lớn, dường như cô gái đó đã chẳng thể chịu đựng được nữa những vẫn cố gắng lấy hết sức bình sinh nhấc ngón tay lên màn hình điện thoại và ấn phím gửi và rồi một câu hỏi đã hút đi mọi sức lực của cô được đặt ra một cách chờ mong, sự hèn mọn cầu xin chưa từng có ở cô gái đó lại được  đặt vào câu nói.

"Không! Một chữ cũng không!"

Một câu trả lời được lạnh lùng nói ra mang theo sự tàn nhẫn, dứt khoát đã hoàn toàn trở thành một món đồ lợi hại để chặt đứt và phá vỡ sự chờ mong cùng hèn mọn cầu xin đối với một cuộc tình đã tàn.

"Vậy thì tốt rồi...vĩnh biệt! Người em yêu."

Một câu nói không hề hoàn chỉnh cùng dứt đoạn lại thể hiện được sự yên tâm, an lòng của một người con gái đã chết đi sống lại vì thứ gọi là tình yêu, đối với người mình yêu. Cô gái dang cánh tay trắng nõn của mình vòng lại như ôm cái bóng hình lạnh lùng đang tàn nhẫn quay lại đó. Khi cô gái đó buông tay xuống cũng là lúc cô rơi xuống biển...

"KHÔNG!"

Alan choàng tỉnh dậy sau cơn mê màng và theo bản năng sờ sang phần phía giường bên nhưng nó không có hơi ấm như mọi khi. Anh vội vàng bước xuống giường cất tiếng gọi mang theo sự hoang mang, sợ hãi đến cùng cực của mình:

"Alice, em ở đâu vậy?"

Không thấy có tiếng trả lời Alan đi kiếm khắp nơi trong nhà nhưng lại chẳng thể nhìn thấy bóng hình người con gái thường ngày vẫn luôn làm bữa ăn sáng rồi gọi hắn dậy.  Alan bất lực quay lại phòng mình thì thấy cô đang ngồi đó, dưới cái ghế sô pha cùng cái rèm màu trắng bay bay càng làm tăng vẻ mờ ảo của cô, Alan thấy cô nhìn mình với đôi mắt dịu dàng, cười và nói:

"Alan, em trở về rồi!"

Bỗng cô bước đến gần anh và hôn lên trán anh một nụ hôn dịu dàng như chúc buổi tối ngủ ngon nhưng không quá mấy giây sau, cô đã đẩy anh ra và nói với giọng hiền dịu nhưng quyết đoán:

"Alan, vĩnh biệt người con trai em yêu nhất trên đời. Anh hãy tự chăm sóc mình cho tốt nhé! Em yêu anh!"

Sau đó cô hôn lên má Alan một cái rồi biến mất vào tung ảnh, hắn thấy thế liền sợ hãi không muốn tin rằng cô thật sự đã rời xa hắn tới một thế giới khác mà trong thế giới đó lại chẳng hề có hắn. Cho tới khi hắn không còn cảm thấy sự ấm áp mà cô mang lại, hắn cũng chẳng thể nghe thấy giọng nói dịu dàng thường ngày và cả mùi hương thảo mộc dịu nhẹ luôn quấn lấy cô hắn cũng chẳng thể cảm nhận thấy nữa, đôi mắt hắn hiện lên sự hoang dại, hắn nói to như muốn cô nghe thấy hết:

"Alice! Em vừa nói gì vậy em yêu anh mà đúng không? Nếu đã yêu anh thì phải ở bên chăm sóc anh chứ! Anh không cho em cái cái quyền bỏ anh! Anh không cho phép!"

Nói rồi Alan chạy một mạch không ngừng nghỉ đến bờ biển không cách xa ngôi biệt thự lắm, nơi đó là nơi cô thích nhất, có lẽ cô có thể đang ở đó đợi hắn. Phải! Hắn phải đến đó thật nhanh, không thể để cô chờ hắn lâu như vậy được! Nhưng tại sao khi hắn đến lại chẳng thể nhìn thấy bóng hình kia vậy? Hắn lập tức hô to, không màng đến bộ dạng thảm hại của mình mà vừa chạy vừa hô như một kẻ điên:

"Alice em đang ở đâu?! Đừng giận anh nữa mà anh biết lỗi rồi mà, em hãy ra đây đi! Làm ơn đừng bỏ rơi anh..."

Câu cuối anh nói bằng giọng van nài, nó cũng giống cái giọng hèn mọn cầu xin của cô trước lúc chết. 

"Không phải em đã hứa sẽ bên cạnh anh mãi sao? KHông phải hai ta đã hứa với nhau khi anh gặp khó khăn thì chỉ cần đến bãi biển này tìm em là em sẽ đến sao? Nhưng em đâu rồi Alice?"

Alan chạy và đứng trên vách đá nơi mà cô đã rơi xuống hô to lên một lần nữa nhưng đáp lại chỉ có tiếng sóng xô vào biển khơi. Bỗng ánh mắt đang không chút sức sống, lạc lõng trong vô vọng lại bừng sáng lên, một quyết định đã được đưa ra trong câu nói dứt khoát:

 "Nếu em đã không ra gặp anh vậy anh sẽ đi tìm em!"

 Nói rồi ảnh lao thẳng xuống biển không chút do dự, trước khi chìm vào trong bóng đêm anh chỉ có thể nghĩ rằng:

'Alice, đợi anh.'

Đọc tiếp: Chương 6: Gặp lại người xưa


Phụ nữ có tuổi.

Phụ nữ có tuổi.

Lan Huong Nguyen 08-06-2018 1 73 1 0 [Thơ]
Đoạn tuyệt!

Đoạn tuyệt!

Venus Khổng 27-03-2017 1 23 0 0 [Thơ]
Món quà

Món quà

Quang Đào Văn 12-10-2018 1 9 0 0 [Thơ]
Lòng em

Lòng em

Trịnh Ngọc Lâm 11-10-2018 1 25 0 0 [Thơ]
Bất chợt

Bất chợt

Quang Đào Văn 11-10-2018 1 5 0 0 [Thơ]
Yêu

Yêu

Quang Đào Văn 11-10-2018 1 6 0 0 [Thơ]
Trăng thu

Trăng thu

Quang Đào Văn 11-10-2018 1 2 0 0 [Thơ]
Cảm xúc thu

Cảm xúc thu

Hoa Vien 10-10-2018 1 15 0 0 [Thơ]
Mùa hoa sữa

Mùa hoa sữa

Quang Đào Văn 09-10-2018 1 11 0 0 [Thơ]