Yêu anh , em không hối hận

Yêu anh , em không hối hận

Nguyễn Phụng 2017-05-10 16:52:54 58 0 2 0

"Yêu anh, liệu em có hối hận bao giờ? Yêu anh... em tuyệt đối không hối hận!"


Tôi tên Nguyễn Đồng Đồng là một cô bé ngốc nghếch hồ đồ và rất vụng về , trong gia đình có lẽ mọi người chỉ xem tôi như một cái gai trong mắt vì tôi là một đứa trẻ không có cha họ có lẽ chỉ xem tôi như một con ở trong nhà khiến tôi không còn tự tin với bản thân mình chỉ đắm chìm với một thế giới tăm tối của mình mà thôi. Có lẽ họ nói đúng tôi chỉ là một con bé mồ côi cha là một đứa trẻ đáng thương ăn nhờ ở đậu nhà họ, tôi chỉ mỉm cười nhàn nhạt với số phận đáng thương này .

Rồi một ngày tôi gặp anh trong tình trạng bị thương đầy mình, máu chảy rất nhiều dù trong lòng tôi biết có lẽ anh chính là xã hội đen nhưng không hiểu sao theo hành động tự nhiên tôi bước tới vươn tay đặt tay lên vết thương trên lưng anh tôi nhỏ giọng hỏi "Này anh, không sao chứ"

Anh không trả lời đôi mắt lạnh lẽo phóng đến tôi như thể có thể lao vào tôi mà giết đi để diệt trừ hậu hoạn, anh lạnh giọng ra lệnh cho tôi

"Cút "

Tôi hờ hững nhìn anh tôi đã có lòng tốt mà lại không được đáp ứng nữa chứ, đôi mắt nhàn nhạt liếc nhìn anh một cái rồi tôi lại không biết sống chết lạnh giọng trả lời

"Tôi không muốn thấy có người chết trước mặt tôi lần nữa"

Nói đến đây đôi mắt tôi lại đượm buồn khóe mắt bắt đầu ươn ướt nó lúc nào cũng có thể rơi xuống nhưng tôi không cho phép tôi rơi nước mắt một lần nào nữa, tôi lặng lẽ ngước mắt lên trời để ngăn nó rơi xuống trên gương mặt tôi. Tôi chợt nhìn anh tôi biết giờ phút này tôi không cứu anh, tôi sẽ hối hận cả đời ba tôi đã mất ngay trước mắt tôi mà tôi lại không làm gì được có lẽ mấy bạn sẽ thấy rất vô dụng phải chăng?

Anh nhìn tôi rồi dịu giọng nói

"Tên "

"Đồng Đồng "

Tôi vẫn hờ hững trả lời mắt thì vẫn chú ý cẩn trọng từ từ băng lại vết thương cho anh tôi lại lạnh nhạt hỏi.

"Anh làm cái gì mà để cả người bị thương thế nào"

Anh không trả lời đôi mắt nhìn xa xăm không chút gợn sóng đôi mắt sâu không đáy làm tôi khi nhìn vào cũng lạnh cả người và không thể hiểu được anh đang suy nghĩ cái gì lúc này, trông anh lúc này cô đơn làm sao không ai bên cạnh tôi làm theo bản năng tự nhiên vươn tay ôm anh vào lòng như một người mẹ che chở cho đứa con của mình, tôi nhỏ giọng hỏi.

"Có phải khổ sở lắm không ? "

Anh kinh ngạc nhìn tôi đôi mắt sâu lắng thoáng lên một tia kinh ngạc khác thường có lẽ anh cho rằng tôi đang thương hại anh nhưng không anh lại cúi gằm mặt xuống đôi mắt thoáng buồn nhưng lập tức biến mất ngay sau đó không còn thấy đâu nữa anh chỉ đứng lên rồi tháo từ cổ ra một sợi dây chuyền hình hắc long được khắc chạm tinh xảo bằng kim cương đẹp mắt tôi ngây ngẩn nhìn anh đang nhẹ nhàng đeo sợi dây chuyền đó vào cổ tôi, anh nhàn nhạt nói:

"Tôi tên là Hoàng Thiên Phong, nhớ kĩ cái tên này và không bao giờ được tháo sợi dây chuyền đó xuống nghe rõ không?"

Tôi ngơ ngác nhìn anh rồi vô thức gật đầu, như nhận được một câu trả lời vừa ý anh gật đầu rồi khuất dần trong bóng đêm bao phủ. Tôi trở về nhà với tâm trạng rối bời anh là ai tôi cũng thật sự không rõ thân phận của anh là gì và tại sao anh lại giao cho tôi sợi dây chuyền quý giá như vậy chứ, không hiểu sao tôi lại có cảm giác rằng có một ánh mắt lạnh lẽo pha chút dịu dàng đang dõi theo tôi, tôi khẽ xoay người nhìn xung quanh không có một ai, tôi thở dài thầm tự nhủ rằng có lẽ tôi ảo giác thôi. Tại một góc phố nọ một chàng trai đôi mắt thâm trầm nhìn tôi từng bước khuất dần trong con phố, anh lạnh nhạt nói:

"Cho người bảo vệ cô ấy "

Người tài xế kính cẩn trả lời

"Vâng, thưa boss "

Còn về tôi, về tới nhà với tâm trạng cực kì rối bời, mẹ tôi nghiêm mặt nhìn tôi nói:

"Đồng Đồng, con vừa đi đâu về tại sao trên người dính toàn máu"

Nguyễn Tường Vy khinh thường liếc nhìn tôi nói:

"Ôi chị họ không ngờ chị lại giết người nha"

Tôi nhíu mày rồi thản nhiên bước qua họ như không có chuyện gì, bà dì tôi tinh mắt nhìn vào cổ tôi rồi trợn tròn mắt lên kinh ngạc , bà nói

"Đứng lại "

Tôi dừng bước đôi mắt nhàn nhạt nhìn bà ta với vẻ tham lam đang hướng nhìn sợi dây chuyền kim cương trên cổ tôi, tôi cười nhạt nhưng không nói gì, dù có chuyện gì đây là kỉ vật mà Thiên Phong để cho tôi, tôi không thể để họ đoạt đi dù bất cứ giá nào. Tôi lạnh giọng cắt đứt dòng suy nghĩ tham lam của bà ta

"Bà đừng mơ mộng tới sợi dây chuyền này"

Nụ cười bà ta cứng đờ đôi mắt hằn đỏ nhìn tôi, "Chát" một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi dù đau rát nhưng tôi không khóc vẫn giữ vẻ thờ ơ nhìn bà ta, dì tôi tức giận nói:

"Mày tháo xuống đưa cho tao, tao cho mày ăn nhờ ở đậu ở đây không phải để không, ít ra mày phải biết trả ơn người dì này chứ?" 

Tôi cười nhạt nhìn bà, bà nuôi tôi sao đừng làm tôi buồn cười chúng tôi ở đây hầu như tự thân mình lo không phải nhờ số tiền ít ỏi đáng khinh mà bà cho vứt cho chúng tôi, tôi hờ hững đáp.

"Bà đang mơ mộng hão huyền sao, để tôi làm bà tỉnh giấc nha, tôi sẽ không giao sợi dây chuyền này cho bà vì sợi dây chuyền này rất quan trọng với tôi. nó được một người bạn tặng cho tôi vả lại bà yên tâm chúng tôi sẽ không quấy rầy gia đình bà nữa mẹ con chúng tôi sẽ ra khỏi nơi này"

Rồi tôi bước lên lầu không cho bà ta một chút cơ hội để nói, lên tới phòng tôi ngã người xuống chiếc giường êm ái, tôi còn được gặp lại anh chăng? Có lẽ là không một người ngốc nghếch hậu đậu như tôi làm sao có thể xứng với anh tôi, nhắm mắt lại vơi đi cái suy nghĩ bất thường đó trong đầu tôi. Nếu có duyên chúng ta sẽ gặp lại thôi Hoàng Thiên Phong

2 năm sau.

Tôi năm nay đã được 18 tuổi, đã trôi qua 2 năm nhưng tôi có lẽ không thay đổi chút nào, trong 2 năm nay tôi cứ có cảm giác có người đi theo tôi nhưng rồi qua một thời gian tôi cũng đã quen với việc đó hôm nay là ngày đầu tiên tôi nhập học tại trường đại học danh giá. Có lẽ mọi người sẽ thắc mắc rằng vì sao với đứa nhà nghèo như tôi lại vào được đó, câu trả lời rất đơn giản tôi đã cố gắng rất nhiều với việc học tập để cố vơi đi sự mong mỏi được gặp lại anh, có lẽ giống như người ta đã nói đây chính là yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhìn sợi dây chuyền vẫn đang được tôi bảo quản rất cẩn thận tôi khẽ cười... Thiên Phong em ước gì có thể gặp lại anh.

Tại trường học tôi thản nhiên bước vào với bao con mắt khinh thường nhìn tôi nhưng tôi vẫn thản nhiên xem như không có chuyện gì mặc cho mọi người chỉ trích là quê mùa xấu xí này nọ, bỗng tiếng hét của nữ sinh vang lên làm tôi nhíu mày tôi bước vào bên trong đám nữ sinh thì ngạc nhiên sững người đó không phải là Hoàng Thiên Phong hay sao trong lúc tôi đang đứng hình nhìn anh thì anh mỉm cười bước đến về phía tôi, anh dịu dàng nói

"Đã lâu không gặp Đồng Đồng, có vẻ 2 năm nay trông em không khác gì nhỉ"

Tôi buồn cười nhìn anh, tôi vốn nhớ anh là một con người lãnh khốc vô tình đến nói chuyện với tôi cũng không muốn nói nay anh lại dịu dàng với tôi làm tôi có chút không quen, anh bước tới vươn tay nắm tay tôi kéo đi mặc cho tôi chưa phản ứng kịp.

Tại một cánh đồng hoa tuyệt đẹp, những ngọn gió dịu nhẹ thổi vào mái tóc dài của cô, anh nhìn tôi rồi cười dưới ánh nắng dịu nhẹ trông anh lúc này đẹp đến biết nhường nào đúng là yêu nghiệt mà, anh nhàn nhạt nói:

"Đồng Đồng, em có tin yêu từ cái nhìn đầu tiên không "

Tôi sửng sốt nhìn anh, tôi không biết nên trả lời anh như thế nào tôi chỉ mỉm cười nhẹ giọng nói

"Có, bởi vì... em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên "

Anh mỉm cười hôn lên môi tôi, anh dịu dàng đáp

"Yêu anh em có hối hận chăng, anh là một xã hội đen năm xưa em biết mà "

Tôi chỉ lắc đầu dựa người vào anh, tôi khẽ nói:

"Chỉ cần có anh, em không cần bất cứ cái gì trên đời mặc cho anh có là gì đi chăng nữa, em sẽ mãi không hối hận"

Phải, đúng vậy tình yêu chỉ đơn giản vậy thôi dù giàu hay nghèo, dù anh là mafia hoàn cảnh phức tạp tôi chỉ biết rằng mình yêu anh như vậy đã dù rồi giờ tôi chợt nhận ra người mà giúp tôi kiếm được nhà mới, luôn đứng trong bóng tối bảo vệ tôi là anh. Tôi khẽ mỉm cười hạnh phúc tôi dựa vào người anh rồi rướn người lên vòng tay qua cổ anh rồi đặt lên một nụ hôn nhẹ, nụ hôn này đối với chúng tôi ngọt ngào làm sao có lẽ tôi chỉ cần như vậy là dù mãi mãi bên anh, chỉ có hai chúng tôi cùng nhau bước đi trên đường đời.

Mai Phan Thị Tuyết 2017-05-21 03:52:36
Phát huy viết tiếp b nhé. Ủng hộ tgia☺. 5ting
Mai Phan Thị Tuyết 2017-05-21 03:49:36
Nhẹ nhàng☺😍😙