Yêu xa

Yêu xa

La Lune 2017-02-24 15:00:35 261 3 8 211

Khoảng cách đôi khi không làm người ta quên nhau, mà nó làm cho người ta yêu nhau hơn trước. Bởi đi qua những ngày mưa, người ta mới biết yêu thêm những ngày nắng, và trân trọng những tháng ngày có nhau. Tình yêu là một điều kỳ diệu, vì khi người ta biết yêu, người ta có sức mạnh làm nên những điều kỳ diệu.


Chương 1

Linh là một cô gái có ý chí mạnh mẽ. Cô luôn nuôi giữ những ước mơ và dũng cảm biến những mơ ước ấy thành hiện thực. Quyết định đi du học của Linh không quá bất ngờ, cô đã nói cho Tùng biết về hoài bão và ước muốn của mình từ khi hai người quen nhau hai năm về trước. Nhưng khi ngày này đến, Tùng vẫn không khỏi cảm giác buồn và hụt hẫng. Một chút ích kỷ trong anh chỉ muốn giữ mãi Linh bên cạnh mình, nhưng anh không thể làm thế khi nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của Linh vào cái ngày mà cô biết mình đã nhận được học bổng của một trường đại học bên Đức.

- Anh chỉ cho em tự do 5 năm thôi đấy. Sau 5 năm, hãy quay về với anh nhé. - Tùng cầm tay Linh khi chỉ còn nửa giờ nữa, chuyến bay sẽ cất cánh.

- Em chỉ sợ anh không chờ nổi ngần ấy thời gian thôi, gã đào hoa ạ! - Linh cười nói vui vẻ và nhéo má anh chàng to cao, có khuôn mặt đẹp với nụ cười làm say mê các cô gái đang đứng trước mặt mình.

- Anh không thích em nói cái kiểu ấy đâu! - Tùng gạt tay Linh ra và nói: “Em biết mà, anh chỉ yêu mỗi em thôi”

Linh nhìn khuôn mặt giận dỗi của Tùng, cô khẽ cười, trao anh một nụ hôn rồi lặng lẽ quay lưng bước vào sân bay. Tùng nhìn theo cái dáng người nhỏ bé đang kéo lê chiếc vali to đùng dần dần tiến ra xa anh. Anh đứng bất động cho đến khi bóng dáng Linh khuất hẳn, quay lưng đi, Tùng lấy cặp kính mát màu đen ra khỏi ba lô rồi đeo vào. Chỉ để mọi người không nhận ra rằng, anh đang khóc. Phía sau lưng, Linh cũng đưa tay quẹt một đường ngang sống mũi cô ấy. Anh biết điều đó. Bởi yêu nhau gần ấy thời gian anh thừa hiểu người con gái nhỏ bé đó dù có mạnh mẽ tới đâu cũng không thể không rơi nước mắt, bởi bản thân anh cũng vậy.

Ba tháng trôi qua, Linh và Tùng vẫn giữ liên lạc với nhau qua những lần chat trên yahoo, skype, những bức thư tình gửi vào email, những tin nhắn điện thoại mỗi đêm. Tùng vẫn chưa quen được với cuộc sống không có Linh bên cạnh, nhưng anh vẫn luôn vui vẻ trò chuyện với cô để Linh không phải bận tâm lo lắng về anh mà sao lãng việc học của mình.

- Anh ơi, em nhớ mẹ, nhớ khói bụi và đèn đường thành phố, nhớ lũ bạn cùng trường, và nhớ anh nữa, nhớ nhiều lắm.

- Thế à? Anh thật may mắn vì không phải mang nhiều nỗi nhớ như thế. Có lẽ những nỗi nhớ trong anh không thể tản ra nhiều người, mà chỉ tập trung lại một người thôi. Nhóc à, anh nhớ em, chỉ mỗi mình em thôi. - Giọng nói ấm áp của Tùng phía đầu dây bên kia đang cách Linh nửa vòng trái đất không khỏi làm cô cảm động đến rơi nước mắt. 

Đọc tiếp: Chương 2
Sói Lạnh Lùng 2017-02-24 09:54:29
Bài viết hay quá ad
La Lune 2017-02-24 09:57:04
Thanks b nhé. Nhớ theo dõi và ủng họi truyện của t nha.